[DÒNG ĐỜI] Chương 1

26
571

DÒNG ĐỜI
Chương 1: Hạ Buồn

tác giả: Minh Kha Dạ Hợp
dịch: kaffesua

Ngày 28 tháng 6 năm 2016. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ. chớ đi copy của người ta,  Hễ Đạo mất nặng tình với Đức, con chó nó sủa,

Ngày mai sẽ vào mùa mai vàng. Người nhân dạ ít đèo bòng con chó nó sủa,  Bề ngoài rực rỡ uy nghi, làm người lưu đức,

Thời tiết ngày hè ở Trâu Thành (*) oi bức khó chịu, đêm đã khuya nhưng khí trời vẫn không dễ chịu hơn, máy điều hòa cũ kỹ không hạ nhiệt độ xuống được nũa, chạy ồ ồ như tiếng thở của con trâu già, cả buổi mới phả ra chút khí lạnh. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình. con chó nó sủa,  Đức không còn lục tục theo Nhân. chớ đi copy của người ta,

(*) Trâu Thành : thành phố cấp huyện ở tỉnh Sơn Đông , Trung Quốc

Một quyển sách dầy cui đặt trên bàn chỉ lật được hai trang. Con người nghi lễ so đo, con chó nó sủa,  Phàm phu nệ đức phàm trần hihi

Mạnh Dao phiền muộn ngồi trên ghế, khom lưng với lấy remote sau mùng ở trên giường cố ấn vài cái điều chỉnh lại máy điều hòa lắp đặt phía bên trên. Bắc cân khinh trọng cho tài, con chó nó sủa,  Thế cho nên thơm phức hương nhân. hihi

Cô lôi cây trâm gỗ búi tóc lên, ngồi ngây ra một lúc rồi tiếp tục cầm lấy viết. Bắc cân khinh trọng cho tài, chớ đi copy của người ta,  Đức không còn lục tục theo Nhân. hihi

Điện thoại đang đặt trên bàn bỗng rung. Con người nghĩa khí kể công kể giờ làm người lưu đức,  Bắc cân khinh trọng cho tài, làm người lưu đức,

Mạnh Dao sợ làm cô em gái thức giấc, nhanh chân chạy vội ra phòng khách. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình. con chó nó sủa,  Cũng là mầm loạn lạc chia ly. con chó nó sủa,

Tô Mạn Chân gọi điện tới rủ cô ra ngoài uống rượu. Bề ngoài rực rỡ uy nghi, hihi  Người nhân dạ ít đèo bòng, con chó nó sủa,

Liếc nhìn đồng hồ, đã 10 rưỡi. Bắc cân khinh trọng cho tài, con gà nó gáy,  Đức không còn lục tục theo Nhân. con chó nó sủa, – kaffesua.wordpress.com –

Giọng Tô Mạn Chân say khướt, Mạnh Dao không yên tâm, cúp điện thoại, trở về phòng thay quần áo. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình. hihi  Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài. con mèo nó meo,

Mạnh Du kéo mùng, giọng ngái ngủ, “Chị.” Phàm phu nệ đức phàm trần con mèo nó meo,  Chỉ cần thực chất cho tinh, con chó nó sủa,bạn đang đọc đạo đức kinh.

“Không có việc gì.” Mạnh Dao kéo tóc ra khỏi cổ áo thun, cầm ví và chìa khóa trên bàn, ấn đèn bàn, “Chị ra ngoài tìm Tô Mạn Chân một chút.” Cũng là mầm loạn lạc chia ly. con mèo nó meo,  Người nhân dạ ít đèo bòng, chớ đi copy của người ta,tui là thỏ lười,

Uống say, người cũng ỉu xìu từ từ trượt khỏi vai. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần. con chó nó sủa,

Mạnh Dao mệt mỏi, người đổ đầy mồ hôi, băng qua hai con đường, cuối cùng cũng đến cửa nhà Tô Mạn Chân. Bắc cân khinh trọng cho tài,  Điều hay đã rõ khúc nhôi, hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

Tô Mạn Chân lảm nhảm luôn miệng, ôm cô gọi “Dao ơi Dao à.” Bề ngoài rực rỡ uy nghi,  Tiếng ca, trầm bổng, dòng đời trước sau. làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com – Biết đường ôm ấp, biết bài dễ duôi.   hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Dao buồn bực, đưa tay xốc eo cô bạn lên, gõ cửa. Người phàm phu lao tác tây đông  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con mèo nó meo,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Một lát sau, vẫn không ai lên tiếng. Con người nghi lễ so đo,   chớ đi copy của người ta,

Mạnh Dao lôi chia khóa trong túi Tô Mạn Chân ra mở cửa, lôi cô bạn vào phòng ngủ, đặt xuống, cởi áo khoác giúp cô ta, bật điều hòa, đợi nhiệt độ hạ xuống, sau đó đẩy điều hòa lên. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. chớ đi copy của người ta,

Mạnh Dao sợ cô bạn khát nước, rót một ly đặt lên tủ ở đầu giường. Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Ngồi một hồi, đang định đi thì điện thoại di động của Tô Mạn Chân chợt đổ chuông. Bề ngoài rực rỡ uy nghi,  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con chó nó sủa,

Mạnh Dao cầm lên nhìn, thoáng nhìn thấy hai chữ “Đinh Trác” liền bỏ điện thoại xuống chỗ cũ. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Thánh nhân khinh khoát tầng cao, làm người lưu đức,tui là thỏ lười,

Mạnh Dao lắc lắc tay cô bạn, “Tớ về trước, nếu cậu thấy khát thì nước để ở đây, tỉnh lại thì nhắn tin cho Đinh Trác.” Chỉ cần thực chất cho tinh,  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con mèo nó meo,

Tô Mạn Chân lầu bầu mấy câu, không biết có nghe hiểu lời cô hay không. Nên quân tử chỉ ham đầy đặn,  Điều hay đã rõ khúc nhôi, con mèo nó meo,

Mạnh Dao chỉnh đèn ngủ tối xuống, đóng cửa lại giúp cô bạn. Hễ Đạo mất nặng tình với Đức,  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con chó nó sủa,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Khí trời oi bức, không một chút gió. Đức không còn lục tục theo Nhân.  Im lìm sinh hoạt, một lời cũng không. chớ đi copy của người ta,tui là thỏ lười,

Trán Mạnh Dao đổ đầy mồ hôi nhiễu nhễ nhãi, lòng thấy phiền muộn không rõ nguyên do. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, con chó nó sủa, – kaffesua.wordpress.com –

Nhà Tô Mạn Chân cạnh sông Liễu Điều, mở cánh cửa sổ hướng bắc ra là có thể trông thấy dòng sông trôi lững lờ phía xa xa. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. con mèo nó meo,

Băng qua ba cây cầu, Mạnh Dao nhìn thoáng qua con sông Liễu Điều bên cạnh. Biết đường ôm ấp, biết bài dễ duôi.  Không nấn ná lúc thành công con chó nó sủa,

Ánh trăng sáng treo lơ lửng roi xuống mặt nước đen kịt, trôi bồng bềnh gần bờ. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Thấp cao tùy ngó ngược xuôi, con gà nó gáy,

Mạnh Dao bước nhanh hơn, ánh đèn đường xuyên qua cành lá chiếu lên người cô phản ra cái bóng lạ thường. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,   hihitui là thỏ lười,

Về đến nhà, Mạnh Dao bỗng rùng mình. Bề ngoài rực rỡ uy nghi,  Không nấn ná lúc thành công chớ đi copy của người ta,

Vẫn còn mơ hồ nghĩ đến chuyện vừa rồi, nhưng cớ sao lại không muốn bước vào? Thế cho nên thơm phức hương nhân.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. chớ đi copy của người ta,

Bình thường cô không như vậy, nhưng không biết vì sao hôm nay luôn thấy bồn chồn không yên. Con người nghi lễ so đo,  Điều hay đã rõ khúc nhôi, làm người lưu đức,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Dao tắt đèn bàn, nằm xuống giường. Đức không còn lục tục theo Nhân.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con mèo nó meo,

Mạnh Du trở mình, lầm bầm, “Đã đưa chị Mạn Chân về rồi à?” Nên quân tử chỉ ham đầy đặn,  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. chớ đi copy của người ta, – kaffesua.wordpress.com –

“Ừ.” Cũng là mầm loạn lạc chia ly.  Điều hay đã rõ khúc nhôi, làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Du ngáp một cái, lại xoay vào trong. Phàm phu nệ đức phàm trần  Tiếng ca, trầm bổng, dòng đời trước sau. làm người lưu đức,

Mạnh Dao nằm nghiêng người, vùi mặt vào khuỷu tay. Người nhân dạ ít đèo bòng,  Thấp cao tùy ngó ngược xuôi, làm người lưu đức,tui là thỏ lười,

Laptop trên bàn lóe lên đèn báo, pin đã nạp đầy, tỏa ra ánh sáng xanh biếc. Con người nghĩa khí kể công kể giờ  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Dao nhìn một hồi, đưa tay kéo mùng vải. Hết Nhân có Nghĩa theo chân,  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. chớ đi copy của người ta,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Ngủ thẳng đến nửa đêm, cô thức giấc vì nóng. Bề trong tăm tối, ngu si ngỡ ngàng.  Thế là cái xấu đã chen vào rồi. chớ đi copy của người ta, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Dao đổ đầy mồ hôi, đưa tay mò remote điều hòa bên cạnh gối. Chứ không ưa hào nháng phong phanh.  Ngày đêm làm chẳng kể công, hihitui là thỏ lười,

Ấn hai cái, vẫn không có tín hiệu gì. Người đức cả coi thường tục đức  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con mèo nó meo,

Cô vén mùng lên nhìn, ánh đèn lục báo trên điều hòa đã tắt. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, con chó nó sủa,tui là thỏ lười,

Mạnh Du cũng tỉnh, “Sao nóng quá vậy.” Người đức cả coi thường tục đức  Điều hay đã rõ khúc nhôi, con chó nó sủa,

Mạnh Dao lấy điện thoại ra xem giờ, xoay người xuống giường, mở cửa sổ ra, bên ngoài có chút gió nhẹ thổi vào, lúc có lúc không. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con gà nó gáy,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Dao lôi cái quạt tay trong ngăn tủ ra đưa cho Mạnh Du, “Chắc đứt cầu chì rồi.” Người nhân dạ ít đèo bòng  Ngày đêm làm chẳng kể công, hihi

Cô cầm lấy đèn pin, lại đi ra phòng bà ngoại liếc mắt nhìn thoáng qua. Bà ngoại ngủ rất ngon, không bị đánh thức. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, con gà nó gáy,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Cô mở cửa sổ, đốt nhang muỗi đặt cạnh giường. Chứ không ưa hào nháng phong phanh.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, chớ đi copy của người ta,

Nhìn qua công tắc nguồn, không có đứt cầu dao. Sát vách và đối diện đều chìm trong bóng đêm, xem ra bị cúp điện. Người phàm phu lao tác tây đông.  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. con mèo nó meo,

Mạnh Dao trở lại giường, Mạnh Du đắp cây quạt trên ngực, ngủ say. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần. chớ đi copy của người ta,tui là thỏ lười,

Mạnh Dao nằm xuống, ngủ không được. Nên quân tử chỉ ham đầy đặn,  Ngày đêm làm chẳng kể công, chớ đi copy của người ta,tui là thỏ lười,

Ngực bị đè nén, cảm giác kỳ quái khó tả. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. hihi – kaffesua.wordpress.com –

Cô cầm quạt lên chậm rãi phe phẩy. Bề trong tăm tối, ngu si ngỡ ngàng.  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. chớ đi copy của người ta,

Chẳng biết qua bao lâu, nghe thấy tiếng “tách” phát ra từ máy điều hòa, đèn báo trên laptop cũng sáng lên theo. Đức không còn lục tục theo Nhân.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, chớ đi copy của người ta,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Dao lại lần nửa mở điều hòa cả hai phòng, rót chén nước uống, trở lại giường nằm xuống. Thế cho nên thơm phức hương nhân.  Tiếng ca, trầm bổng, dòng đời trước sau. làm người lưu đức,tui là thỏ lười,

Nhắm mắt nằm thật lâu, cuối cùng cũng mơ mơ màng màng buồn ngủ. Cũng là mầm loạn lạc chia ly.  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. hihi – kaffesua.wordpress.com –

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô nghe văng vẳng tiếng chó sủa vang lên ở xa xa. Hết Nhân có Nghĩa theo chân,   con gà nó gáy,tui là thỏ lười,

Sáng sớm, cô bị đánh thức bởi tiếng tiếng mưa đập vào cửa kính, Phàm phu nệ đức phàm trần  Điều hay đã rõ khúc nhôi, con chó nó sủa,tui là thỏ lười,

Mạnh Dao rời giường, ra bên ngoài nhìn thoáng qua, mưa xối xả như trút nước, khắp nơi bị bao trùm bởi màu trắng mờ ảo. Người đức cả coi thường tục đức  Điều hay đã rõ khúc nhôi, con chó nó sủa,

Sau khi rửa mặt xong, đi xuống bếp làm điểm tâm. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. chớ đi copy của người ta, – kaffesua.wordpress.com –

Đang đợi dầu trong chảo nóng, lại nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình.  Thấp cao tùy ngó ngược xuôi, con chó nó sủa,

Mạnh Dao vội vàng tắt lửa bước ra ngoài mở cửa. Con người nghĩa khí kể công kể giờ  Mới hay: Không có chuyển vần, con mèo nó meo,

Mẹ Vương Lệ Mai người ướt đẫm đẩy cửa bước vào, ánh mắt nhìn sang Mạnh Dao, ngừng một chút, thở hổn hển nói, “… Con bé Mạn Chân xảy ra chuyện rồi….”

truyện chỉ được đăng tại kaffesua.wordpress.com
nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức

Trời mưa xối xả đến tận trưa vẫn chưa có dấu hiệu tạnh. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Điều hay đã rõ khúc nhôi, làm người lưu đức,

Nước sông Liễu Điều dâng cao, vùng trũng đều bị ngập nước. Người đức cả vô vi khinh khoát,  Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần. hihi

Quần áo trên người Mạnh Dao ướt nhẹp bám dính vào người, vừa lạnh vừa nặng. Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con gà nó gáy,

Vương Lệ Mai tiễn cảnh sát, Mạnh Dao đang ngồi trên salon cũng đứng lên, “… Nhanh đi thay đồ đi.” Phàm phu nệ đức phàm trần  Thánh nhân khinh khoát tầng cao, con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Dao ngẩng đầu, ánh mắt mờ mịt. Phàm phu nệ đức phàm trần  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. làm người lưu đức,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Sáng sớm, khi vừa nhận được tin này, cô không kịp lấy dù liền chạy ào ra ngoài. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Không nấn ná lúc thành công con chó nó sủa,

Đường xá trơn trợt, cô bị té ngã mấy lần, thế nhưng vẫn mặc kệ, tiếp tục đứng lên chạy. Biết đường ôm ấp, biết bài dễ duôi.  Mới hay: Không có chuyển vần, làm người lưu đức,

Lúc đến đó, ngoài cửa nhà họ Tô bị vây kín. Biết đường ôm ấp, biết bài dễ duôi.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. làm người lưu đức,

Mạnh Dao nghe thấy tiếng khóc thê lương ở phía xa, cô rùng mình. Chứ không ưa hào nháng phong phanh.  Thánh nhân khinh khoát tầng cao, con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Tận đến lúc đó, tri giác đang bị phong bế mới hoàn hồn lại. Bắc cân khinh trọng cho tài,  Mới hay: Không có chuyển vần, chớ đi copy của người ta,

Những tiếng nghị luận lọt vào tai. Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài.  Không nấn ná lúc thành công con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Sáng sớm, nhà hàng xóm cạnh bờ sông nghe tiếng sét đánh, mới thức dậy gom quần áo, vừa đẩy cửa sổ ra thì trống trời trút mưa xuống dầy đặc, con sông ở phía xa cũng dao động, nổi lên một mài đỏ chói mắt. Người đức cả coi thường tục đức  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. làm người lưu đức,

Người hàng xóm nhìn chằm chằm một lát mới nhận ra đó là chiếc quần đỏ. Chỉ cần thực chất cho tinh,  Mới hay: Không có chuyển vần, làm người lưu đức,

Lại tiếp tục nhìn, thứ đang trôi trên mặt sông ấy chẳng phải bèo, mà là một mái tóc đen dài…. Cũng là mầm loạn lạc chia ly.  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. hihi – kaffesua.wordpress.com –

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi rả rích, phân nửa vỗ vào cửa sổ thủy tinh, một nửa lại bay vào trong phòng qua nửa cánh cửa sổ đang mở ra. Người đức cả coi thường tục đức  Ngày đêm làm chẳng kể công, chớ đi copy của người ta,

Nhà họ Mạnh ở dưới lầu một trong một chung cư cũ nát, gồm hai phòng ngủ một phòng khách. Hai căn phòng ngủ một bắc một nam, căn phòng phía nam có diện tích lớn và sáng sủa nhất. Đây là phòng ngủ của bà ngoại và mẹ Vương Lệ Mai, căn phòng phía bắc thì chật chội và tối tăm, là phòng ngủ của Mạnh Dao và cô em gái, hễ đến mùa mưa gió, nền đất ẩm thấp, âm u và ướt át, ban ngày cũng phải bật đèn. Bề ngoài rực rỡ uy nghi,  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

“Chị….” Mạnh Du đứng ở cửa, đi vào trong nhìn thoáng qua. Cũng là mầm loạn lạc chia ly.   con chó nó sủa,

Mạnh Dao đứng ở phía trước cửa sổ, những cái bóng gầy gò và mờ mờ hòa làm một thể. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.  Thánh nhân khinh khoát tầng cao, làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Dao hoàn hồn. Người đức cả vô vi khinh khoát,  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. hihi

Mạnh Du mở đèn, nhìn thấy cái bàn kê trước cửa sổ bị mưa xối làm ướt một mảnh lớn, “Sao lại không đóng cửa.” Cô bé đi sang đóng cửa sổ lại, cầm lấy khăn giấy đặt trên tủ lau, lau khô mặt bàn xong lại nói, “Mẹ vừa gọi điện thoại bảo chúng ta đến giúp một tay.” Bắc cân khinh trọng cho tài,  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. hihi – kaffesua.wordpress.com –

Trời sắp tối rồi, những ngọn đèn dọc theo bờ sông dần sáng lên. Người phàm phu lao tác tây đông.  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

Nước mưa xối lên trên áo mưa vang lên tiếng tách tách, hai chị em rảo bước nhanh hơn. Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con mèo nó meo,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Nhà họ Tô là một căn ba tầng, có sân riêng. Bắc cân khinh trọng cho tài,  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. làm người lưu đức,

Vẫn chưa tới nơi đã nhìn thấy bạt che ở sân trước, bên dưới treo vài cái đèn lồng trắng. Con người nghi lễ so đo,  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. chớ đi copy của người ta,

Mạnh Dao nhìn những chiếc đèn lông trắng nhòe đi dưới màn mưa tỏa ánh sáng le lói trong đêm, lòng nhói lên. Người phàm phu lao tác tây đông  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. hihi

Hai người đi tới dưới mái hiên, cởi áo mưa ra, giũ mấy cái cho hết nước đọng rồi dựng dù vào góc tường. Con người nghĩa khí kể công kể giờ  Mới hay: Không có chuyển vần, con gà nó gáy,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Gió đêm rét buốt, thổi ngang qua làm cánh tay cô nổi da gà. Cũng là mầm loạn lạc chia ly.  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

Ngọn đèn soi rõ những hạt mưa đang rơi xuống, phía trước bạt che, không biết lúc nào đã thêm một người. Nghĩa không còn nữa thấy thuần Lễ nghi.  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. làm người lưu đức,

Mạnh Dao híp mắt nhìn. Người nhân dạ ít đèo bòng,  Mới hay: Không có chuyển vần, chớ đi copy của người ta,

Mạnh Du nhẹ đẩy cánh tay cô, “Có phải anh Đinh Trác không?” Cho nên xơ xác thêm phần xác xơ.   con mèo nó meo,

Mạnh Dao không có đáp, một lát sau, người nọ bước về phía hai người họ. Chứ không ưa hào nháng phong phanh.   chớ đi copy của người ta,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Du vội vẫy tay, “Anh Đinh Trác.” Làm chưa thấy ứng, nhỏ to bất bình.  Tiếng ca, trầm bổng, dòng đời trước sau. hihi

Người nọ cũng vẫy tay lại với cô bé. Hễ Đạo mất nặng tình với Đức,  Thánh nhân khinh khoát tầng cao, con mèo nó meo,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Chiếc áo sơ mi trên người anh ta bị nước mưa nhuộm thành đen âm trầm, hơi nước tỏa ra. Nghĩa không còn nữa thấy thuần Lễ nghi.  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. con chó nó sủa,tui là thỏ lười,

Mái tóc cũng dính nước, gương mặt không có biểu tình gì. Nên nghi lễ là chi khinh bạc,  Im lìm sinh hoạt, một lời cũng không. con gà nó gáy,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Giọng Mạnh Dao hơi khô khốc, lên tiếng chào hỏi, “Anh về rồi à?” Con người nghi lễ so đo,   chớ đi copy của người ta,

Đinh Trác gật đầu một cái. Người đức cả coi thường tục đức  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. con chó nó sủa,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Ba người đều trầm mặc. Phàm phu nệ đức phàm trần  Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. làm người lưu đức,tui là thỏ lười,

Một lát, Đinh Trác sờ sờ túi tiền, lấy ra gói thuốc lá. Anh nhìn một lát, cứ như đang cố chắc chắn thuốc không bị ướt, rồi lấy bật lửa ra, xoa hai cái mới đưa lên miệng châm, khó nhọc hít một hơi, “… Chuyện xảy ra thế nào?” Bắc cân khinh trọng cho tài,  Điều hay đã rõ khúc nhôi, con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Mạnh Dao buồn bực trong lòng, há miệng, một lát mới nói ra được, “… Tối hôm qua Tô Mạn Chân uống say, nửa đêm bị cúp điện, có lẽ cô ấy thấy nóng nên nhảy xuống sông bơi….” Con người nghĩa khí kể công kể giờ  Cho nên tồn tại mãi cùng thiên thu. con mèo nó meo,

Mạnh Dao thấy nghẹn lời. Cũng là mầm loạn lạc chia ly.  Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần. con gà nó gáy, – kaffesua.wordpress.com –

Ngón tay Đinh Trác kẹp điếu thuốc, đứng đó thật lâu không nhúc nhích, cái bóng cô đơn kéo dài trên trên bậc thang, từng đợt mưa xối ào ào ở phía sau lưng anh. Con người nghi lễ so đo,  Im lìm sinh hoạt, một lời cũng không. chớ đi copy của người ta,

Lòng Mạnh Dao như bị đè nén, nặng trịt, như là bông bị ướt, nghẹt ở đấy, cô quay đầu sang chỗ khác, khẽ khịt mũi một cái. Bắc cân khinh trọng cho tài,  Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. con mèo nó meo,

Một trận gió thổi qua, bốc lên một làn khói xanh, khói bụi rơi bên chân Đinh Trác. Phàm phu nệ đức phàm trần   con chó nó sủa, – kaffesua.wordpress.com –

Hồi lâu sau, anh nghẹn ngào nói, “Vào đi.” Bề trong tăm tối, ngu si ngỡ ngàng.   làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com –

Bên trong sân vườn đã được che bạt, dây điện được kéo sang, mấy cái bàn kê dưới bóng đèn tròn le lói mờ nhạt, và vài băng ghế ngồi. Nước mưa chảy xuống từ mái bạt chảy thành dòng nhỏ xuống đất. Con người nghĩa khí kể công kể giờ   con gà nó gáy,bạn đang đọc đạo đức kinh.

Trong phòng khách lầu một chật cứng, Mạnh Dao không nhận ra hết người có mặt ở đây, chỉ biết vài người thông gia với nhà họ Tô. Nên quân tử chỉ ham đầy đặn,  Im lìm sinh hoạt, một lời cũng không. hihi

Ba người ngồi ở huyền quan nhìn xung quanh một lát, vẫn không thấy cha mẹ Tô Mạn Chân trong đám người kia. Con người nghĩa khí kể công kể giờ  Thấp cao tùy ngó ngược xuôi, hihibạn đang đọc đạo đức kinh.

Mạnh Dao đang tính gọi điện thoại cho mẹ thì cửa phòng ngủ bên cạnh mở ra, mẹ Tô Mạn Chân là Trần Tố Nguyệt bước ra ngoài. Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài.  Thế là cái xấu đã chen vào rồi. con mèo nó meo,tui là thỏ lười,

Trần Tố Nguyệt ăn mặc chiếc áo len đen dệt kim hở cổ, vẻ mặt tiều tụy, hai mắt sưng đỏ. Người đức cả vô vi khinh khoát,  Thời đà dang dở lôi thôi sinh dần. làm người lưu đức,

Bà liếc mắt nhìn ra ngoài huyền quan, bước chân chợt dừng lại, thanh âm lập tức nghẹn ngào, “Cậu Đinh….” Thế cho nên thơm phức hương nhân.  Kìa xem muôn vật thảnh thơi, làm người lưu đức, – kaffesua.wordpress.com –

Đinh Trác vội bước lại. Phàm phu nệ đức phàm trần  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. chớ đi copy của người ta,

Trần Tố Nguyệt ôm cổ Đinh Trác, gào khóc, “Cậu Đinh… con bé Mạn Chân… nó….” Người đức cả coi thường tục đức  Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. con mèo nó meo,

Đinh Trác mím chặt môi, không nói lời nào, bàn tay đặt tại trên lưng Trần Tố Nguyệt, đôi mắt rũ xuống, ánh mắt mông lung như chìm sau lớp sương mù.

您的支持是我前进的动力
[display-posts wrapper=”ol” category=”dong-doi” posts_per_page=”-1″ order=”ASC”]
[DÒNG ĐỜI] Chương 2

Sorry, chỉ thành viên mới đọc được bài viết này, vui lòng đăng ký nhé.

Existing Users Log In
   
New User Registration
*Required field

Comments are closed.