[CON GÁI LÀ THẾ ĐÓ] Chương 112

23
1009

CON GÁI LÀ THẾ ĐÓ
Chương 112

tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
dịch: kaffesua
beta: Tuyết Hoa
Des bìa: NC27

“Thái tử.” Thạch thị đi vào thư phòng, đặt hộp đựng thức ăn trên tay xuống, “Thiếp sai người hầm canh cho chàng, chàng uống một hớp nhé.”

“Cứ đặt ở đó được rồi.” Thái tử cầm lấy một xấp tấu chương chưa mở ra xem, đặt lên đống tấu chương mình đang phê duyệt, “Nàng cực khổ rồi.” Kiền khôn mở đóng khôn lường, Tiếng với ta cái gì là quí? Tưởng kém hèn mà đực vẫn thua.

Thạch thị chú ý tới động tác phòng bị nàng của hắn, thầm cười khổ trong bụng, sau khi bỏ hộp đựng thức ăn xuống, nàng phúc phúc thân với thái tử, “Chàng chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức mà hại đến sức khỏe.” Nàng mở hộp đựng thức ăn, bưng chén canh ra ngoải, đặt xuống trước mặt thái tử, “Thiếp muốn trông thấy chàng uống.” Dạ với ơi khác đặng bao lăm. Vô vi mà được thế gian, Đời người vạn sự gay go,

“Không cần.” thái tử ngẩng đầu nhìn nàng, “Cô xem xong tấu chương này sẽ uống sau, nàng đi nghỉ ngơi nhé.” Trống nhưng mãi mãi là nguồn hóa sinh. Tiền tài dư dật của đời, của ta. Dù chinh, dù phục hai bề,

Mùi canh nhàn nhạt lượn lờ khắp căn phòng, thái tử phi lui về phía sau một bước: “Thiếp xin cáo lui.” Không thân này hồ dễ âu lo. Tuy rằng cửa đóng then cài, Thánh nhân nào nỡ hại đời làm chi.

“Ừ.” Thái tử cúi đầu, không nhìn nàng. Tự cho mình phải, đời nào hiển dương. Thế mà vẫn hiểu Đạo trời tinh vi. Đều từ nhỏ nhặt đem vo cho thành.

Thạch thị chậm rãi đi tới cửa, quay đầu lại nhìn thái tử, thái tử vẫn không nhìn nàng, chỉ có hơi nóng vẫn bốc lên từ chén canh kia đã bị lãng quên kia, chẳn biết khi nào sẽ nguội lạnh. Thử tách khỏi vòng đời luân chuyển, Ít ham, ít nhục, thung dung một đời. Thánh nhân nào nỡ hại đời làm chi.

Ngay sau khi Thái tử một lần nữa đảm nhiệm chức trách giám quốc, hắn liền phục chức vị cho Dung Hà và Diêu Bồi Cát, sau đó tự mình đến Diêu gia mời Diêu Bồi Cát hồi triều, làm đủ tư thái chiêu hiền đãi sĩ. Người tung kẻ hứng, như rồng gặp mây Hết Nhân có Nghĩa theo chân, Đó đây qui tụ thỏa thuê,

Sau khi Diêu Bồi Cát hồi triều, mọi người lại bắt đầu suy đoán xem khi nào thì đến lượt Thành An Hầu hồi triều. Thế nhưng, mọi người không ngờ được rằng, khi thái tử đích thân đến cửa bái phỏng Thành An Hầu, Thành An Hầu lại cự tuyệt lời thỉnh cầu của thái tử. Những là thành tín nói năng, Hòa mình trong đám dân đen, Sẽ làm nước nhỏ phải ưa thích mình.

Mọi người lại ngẫm nghĩ, Thành An Hầu rất có chí khí văn nhân, khi hắn bước chân vào triều làm việc, đã cống hiến rất nhiều cho triều đình, nhưng kết quả vẫn là Trữ vương nói cắt là cắt, hoàn toàn không chút lưu tình hay nể nang gì, lúc này người ta mới vừa thành thân không lâu, hiện giờ vẫn đang trong khoảng thời gian vợ chồng son mặn nồng, làm sao cam tâm tình nguyện trở về triều đình làm việc? Ra công mài nhọn dao oan, Khéo ôm, giằng giật vẫn nguyên chẳng rời. Ta đem đức độ đổi điều gian ngoan.

Huống chi, nói không chừng người ta còn là huyết mạch hoàng gia, bị làm nhục như thế, có thể nuốt trôi được cục tức này mới là lạ. Nghèo nàn, sống lối nghèo nàn ngại chi. Nghĩa không còn nữa thấy thuần Lễ nghi. Quỉ thần không hại vì kiêng nể người.

Quan viên phe phái Thái tử rất tức giận, Thành An Hầu này thực sự không biết đối nhân xử thế, thái tử đã dùng cái tôn của một chư quân đích thân đến cửa mời, thế nhưng hắn lại không nể nang gì, chẳng nhẽ còn muốn thái tử cầu khẩn hắn mới được sao? Nuôi muôn loài chẳng chút cạnh tranh. Những người không biết thường thời huênh hoang. Dù chinh, dù phục hai bề,

“Thái tử.” Một tiểu quan lục phẩm sống lệ thuộc vào Đông cung không cam lòng nói, “Trên đời này đâu chỉ có một  Dung Hà, thân phận ngài cao quý, việc gì phải hạ mình cầu xin hắn, cũng đâu cần phải gửi thiếp mời thêm lần nữa?” Cầu cạnh quá, thời thường thất bại, Mà nào có nỡ làm ai chói lòa. Tình suông rồi sẽ bẽ bàng đơn sai.

“Nhân tài thì đâu cũng có, nhưng kỳ tài mới khó tìm.” Thái tử giơ tay ra, để cung nữ chỉnh lý áo choàng trên người hắn, vẻ mặt biểu lộ không tán thành lời nói vừa rồi của tên tiểu quan, “Chỉ cần có Dung quân tương trợ, Cô sẽ như hổ thêm cánh.” Rẻ tấm thân, hiền thánh vinh danh. Cheo leo nhưng vẫn muôn chiều bình yên. Cho nên những bậc thánh nhân,

“Thế nhưng. . .” Lòng người vì thế ly tan, Không làm mà chẳng việc chi không làm. Cởi giây thù oán chẳng đeo,

“Ngày xưa có thánh quân phải cúi người tới bái phỏng nhân tài nhiều lần mới cầu được, mặc dù Cô không dám tự so sánh với cổ nhân, thế nhưng vì trăm năm cơ nghiệp Đại Nghiệp, cho dù để Cô phải đi thêm mấy chuyến nữa cũng không sao.” Hãy san chỗ trũng cho đầy, Bề trong tăm tối, ngu si ngỡ ngàng. Biết đường khiêm tốn đề huề mới ngoan.

“Thái tử cao thượng!” Cho nên những nhân quân thánh đế, Nếu ta có chút khôn ngoan, truyện này được đăng tại kaffesua.com

“Là do tầm nhìn của tôi hạn hẹp.” Giỏi di chuyển, không lưu dấu tích, Ở đời họa phúc xoay vần, Nếu nước lớn hạ mình từ thượng,

Thái tử cười khổ, không phải hắn cao thượng, chỉ là cục diện trên triều đình hiện giờ đã quá rối rắm, dân chúng lầm than, tham quan ô lại giống như là sâu mọt đục khoét cơ nghiệp, quan viên trong triều chia năm xẻ bảy, tự gây cản trở lẫn nhau, hắn có lòng muốn quản lý họn họ nhưng thực sự không nổi. Đạm thanh sẽ thoả thuê, đầy đủ, Hãy dùng ánh sáng ngàn muôn, Ta đem đức độ đổi điều gian ngoan.

Tuy rằng Dung Hà tuổi còn trẻ, thế nhưng lại rất có uy vọng trong triều đình, ngay cả trước đây hắn bị phụ hoàng trách phạt, hầu như tất cả mọi người trong thiên hạ đều cho rằng hắn bị phế bỏ, chỉ có một vài quan viên vẫn một lòng nói thay cho hắn, có thể thấy được sức ảnh hưởng của việc này. Thánh nhân chẳng có lòng nhân, Lạ thay đại đạo mênh mang, To gì ta cũng chẳng cần,

Hắn không cầu Dung Hà có thể làm vài chuyện giúp đỡ cho hắn, thế nhưng phải thể hiện hắn rất trọng dụng Dung Hà, cũng là cách để trấn an người đọc sách trong thiên hạ. Để cho thiên hạ suy vi tần phiền. Con con cháu cháu bao đời, Chẳng cần lớn lối vẫn dành cao sang.

“Xa mã đã chuẩn bị xong chưa?” Thay xong y phục, thái tử hỏi gã đầy tớ bên người, “Nghe nói hôm qua Thành An Hầu đã dọn về Hầu phủ?” Bao dang dở, làm cho tươm tất, Đằng nào khổ sở, tính toan cho rành. Đều từ dễ dãi lần mò mãi ra.

“Hồi bẩm điện hạ, đúng là Thành An Hầu đã chuyển về phủ Thành An Hầu.”

“Quả nhiên hắn ta sẽ làm như vậy.” Phải hạ mình, nhỏ nhẹ khiêm cung. Triều đình càng rực ánh tiên, Tình suông rồi sẽ bẽ bàng đơn sai.

“Có điều, nghe nói bởi vì Phúc Nhạc quận chúa thích đi dạo chơi phố xá, Hầu gia lo lắng nàng xuất nhập cung bất tiện, cho nên cố ý dọn về Hầu phủ.” Người đời sáng suốt, sao riêng ta đần. Tuy rằng cửa đóng then cài, truyện do thỏ kaffesua edit

Thái tử nghe vậy khẽ cười, “Cái con bé Họa Họa, cho dù đã xuất giá, cũng không chịu để bản thân phải chịu thiệt.” Cùng đất trời, muôn thủa trường sinh. Một đời trần cấu chẳng mòn mỏi ai. Tưởng kém hèn mà đực vẫn thua.

“Phúc Nhạc quận chúa xinh đẹp như thiên tiên, Thành An Hầu sao nỡ lòng để nàng chịu ấm ức.” Gã đầy tớ biết thái tử thích người nhà phủ Tĩnh Đình Công, cho nên luôn chọn những từ ngữ thật bùi tai, “Tiểu nhân còn nghe nói, Thành An Hầu chăm sóc Phúc Nhạc quận chúa quay về phủ Tĩnh Đình Công đón giao thừa, điều này làm cho rất nhiều người trong kinh thành hâm mộ Phúc Nhạc quận chúa.” Nhãn tiền mà thấy căn nguyên trần hoàn. Tiếng với ta cái gì là quí? Quỉ thần đã chẳng tác oai,

Thái tử nghe thế, ấn tượng đối với Dung Hà càng tốt hơn, hắn thấy, một người đàn ông nguyện ý tốn nhiều tâm tư và thời gian dành cho người phụ nữ của mình như vậy, chắc chắn phải là người hiền đức. hông thương người giúp, khôn thành u mê. Nên quân tử chỉ ham đầy đặn, Tưởng kém hèn mà đực vẫn thua.

Nghĩ đến cuộc sống hôn nhân đã nhiều năm giữa hắn và Thạch thị, thái tử khẽ thở dài một hơi, vẻ mặt trống vắng. Cầu cạnh quá, thời thường thất bại, Biết đường ôm ấp, biết bài dễ duôi. Nước lớn thích lo toan chỉ vẽ,

hiện tại phủ Thành An Hầu đang rơi vào cảnh rối ren, bởi vì đồ cưới của Ban Họa quá nhiều, một khố phòng vẫn không đủ cất, cần phải thêm một khố phòng nữa mới chứa hết. Vinh hay nhục lo âu cũng rứa, Mà sao nắm chặt khó rời khó buông. Nương tay như nấu cá con mới là.

Vô số vàng bạc đồ ngọc, quản gia phụ trách ghi chép số liệu bận rộn đến mức đầu đổ đầy mồi hôi. Hầu gia nhà bọn họ cưới thê tử hay là vừa đón tài thần về nhà. Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của quản sự mang số hồi môn từ Ban gia sang đây, quản gia hít sâu một hơi, sai bọn hạ nhân nhẹ tay nhẹ chân dọn dẹp. Rồi ra cũng phải lai hoàn bản nguyên. Đường trời hôm sớm, lòng vàng chẳng thay. Ta đem đức độ đổi điều gian ngoan.

“Tất cả đồ đạc đã sắp xếp  xong chưa?” Dung Hà bước tới, thấy trong viện còn bày la liệt các rương đồ, hắn quay sang hỏi quản gia, “Phu nhân giao chuyện này cho ông quản lý, đó là tín nhiệm ông, ông không nên phụ lòng tín nhiệm của phu nhân.” Người đời thấy đẹp biết khen, Mà nào có nỡ làm ai chói lòa. truyện này được đăng tại kaffesua.com

“Rõ.” Khi Ban Họa vẫn chưa được gả vào Dung gia, quản gia còn lo lắng quận chúa sẽ mang người của mình tới thay thế người làm trong phủ, còn cướp đoạn quyền quản lý khố phòng, tất cả đều do nàng và người mang tới từ nhà mẹ đẻ phụ trách. Sông biển kia cớ sao mà trọng, Ấy là đạo cả huyền đồng. Quỉ thần không hại vì kiêng nể người.

Lời của Dung Hà đã tháo gỡ nỗi bất an trong lòng ông, đồng thời cũng làm ông xúc động, phu nhân không xem  những nhân viên trong phủ Hầu gia thành người ngoài. Rồi ra cũng phải lai hoàn bản nguyên. Thế mà vẫn hiểu Đạo trời tinh vi. Bắt đầu từ dễ ta sang khó dần.

“Hầu gia, vàng bạc ngọc ngà đều được sắp xếp xong, chỉ còn số đồ cổ và tranh chữ….” Quản gia nhìn thấy đống đồ cổ và tranh chữ không tên này, thiếu chút nữa cho là mình hoa mắt, hoặc người họ Ban đang trêu chọc ông, thế nhưng ông không dám nói cho người khác biết, chỉ sợ làm lớn chuyện lên sẽ không hay. Thắt buộc giỏi chẳng phiền dây rợ, Hay hèn, lợi hại mảy may chẳng màng. Những điều cao đại xưa giờ,

“Số tranh chữ này bị sao vậy?” Dung Hà nhếch mày, “Là hạ nhân tay chân vụng về, làm hư số tranh chữ này rồi sao?” Công thành thân thoái lẽ Trời. Đi đường trường chẳng đụng hùm heo. truyện do thỏ kaffesua edit

Quản gia lắc đầu lia lịa, ông nào dám để hạ nhân làm hỏng số đồ này, nếu như mấy thứ này đều là chính phẩm, mỗi bức đều là vật phẩm vô giá. Đừng nói làm hư nó, mà ngay cả chạm vào nó, ông cũng không dám chạm vào. Nếu dùng từ để miêu tả thì chỉ có thể dùng cụm từ “khiếp sợ” mới đủ sức miêu tả sự kinh hãi của ông khi cầm được tờ đơn này. Ông  đưa tờ danh mục cho Dung Hà. Người trọn hảo giống in làn nước, Muôn nghìn khéo léo, dáng trông vụng về. Những ai khinh thị cuộc đời,

Tranh thư pháp của danh sĩ ngàn năm trước, có cả tranh cho chính tay tiên đế tiền triều vẽ nên. Bản viết tay độc nhất của đệ tử danh môn nào đó, tranh do chính tay hoàng hậu tiền triều vẽ, một đống bản gốc thư pháp của các danh sĩ hoặc bản chép tay của  bản sách đã bị mất. Những thứ này dù có ngàn vàng cũng khó cầu được, thế nhưng Ban gia lại có rất nhiều, rốt cuộc Ban gia dọn tất cả tranh chữ sách vở đến Hầu phủ sao? Ai vì thiên hạ, chẳng tơ tưởng mình. Cóp nhặt nhiều ắt sẽ tay không, To gì ta cũng chẳng cần,

Sau khi Dung Hà nhận được tờ danh mục, càng xem càng kinh hãi, hắn thấp giọng nói: “Còn có ai biết chuyện này không?” Dung gia chính là đại tộc mấy trăm năm, trong nhà lưu giữ rất nhiều thứ tốt, sách vở tranh chữ cũng có vài bản quý hiếm, nhưng tuyết đối không có bản danh mục nào lại làm cho hắn giật mình thế này.  Danh sách của hồi môn được Ban gia đưa đến trước đây cũng không có mấy thứ này, cho nên hắn còn không biết bà xã mà mình yêu quý lại mang theo tài sản quý giá như vậy khi gả cho hắn. Lên trời thẳm hòa vào Đạo cả, Vô vi mà được thế gian, editor: kaffesua

Mấy cuốn sách trước đây Họa Họa đưa cho hắn đã làm cho hắn hoảng hồn, ban gia vẫn còn có nhiều sách quý hiếm mà bao nhiêu người đọc sách trong thiên hạ phải thầm mơ ước. Lòng ung dung hưởng khoái công hầu. (Suốt đời chẳng lửng dạ thèm khát khao). Muôn nghìn ân đức sẽ qui tụ về.

“Ngoại trừ thuộc hạ ra, cũng chỉ có thị tì xử lý khố phòng do phu nhân phái tới là biết chuyện này.” Thắt buộc giỏi chẳng phiền dây rợ, Thảnh thơi, là có đủ dùng, Nước lớn thích lo toan chỉ vẽ,

“Chuyện này… ông làm rất khá.” Dung Hà cất tờ danh mục, “Đem cất số đồ này cho cẩn thận, không được để cho bất cứ ai biết.” Chẳng khoe khoang, (nhưng) vằng vặc trăng sao. Thân sơ cũng chẳng đổi thay, Quỉ thần đã chẳng tác oai,

“Thuộc hạ hiểu rõ.” Nhục vinh là mối bận tâm, Chết đi mà vẫn sống cùng nước non. Cho nên những bậc tinh anh,

Dung Hà cầm tờ đơn đi vào trong hậu viện tìm Ban Họa, nàng đang ngồi dựa vào lang can cẩm thạch tung mồi cho cá ăn, bởi vì thời tiết còn lạnh, nàng mặc áo nhung dầy, đứng nhìn từ xa, trông nàng đẹp tựa một con hồ ly. Người tung kẻ hứng, như rồng gặp mây Tuy mình ngay thẳng trắng trong, Nếu nước lớn hạ mình từ thượng,

“Họa Họa.” Dung Hà đi tới bên cạnh nàng, cầm lấy áo choàng trên tay tỳ nữ khoác lên trên người nàng, “Tôi mới vừa đi xem qua số đồ cưới của em, hay là tôi đến nhà em thưa với nhạc mẫu và nhạc phụ cho tôi sang đó ở rể.” Kìa xem muôn vật thảnh thơi, Cần chi vất vả bon chen, Tưởng kém hèn mà đực vẫn thua.

Ban Họa nghe vậy bật cười, nàng lắc tay, để cho người phục vụ bên cạnh lui hết ra, sau đó mới nói, “Số vàng bạc của cải của em mang tới đây đã làm chàng hoảng sợ rồi ư?” Dữ lành khác độ mấy tầm, Nhưng đem dùng chẳng chuyển, chẳng mòn. Y như một mái làm mê cả bầy.

“Không.” Dung Hà lắc đầu, “Bị mấy cuốn sách này hù dọa.” Không rợ dây nhưng khó gỡ ra. Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài. Đều từ dễ dãi lần mò mãi ra.

“Số sách này có được từ thời ông tổ Ban gia trợ giúp thái tổ giành ngôi vị. Đều là thứ mà những tướng quân khác không cần.” Ban Họa thở dài, “Có người nói khi đó thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than, mỗi lần ông tổ theo chủ công chiếm được một thành trì, sẽ cùng các huynh đệ khác phân chia ít đồ trong phủ người giàu có. Để tránh cho các huynh đệ nảy sinh mâu thuẫn vì của cải, ông tổ đã để mọi người cùng rút thăm lấy đồ, ông tổ Ban gia nhà em vốn không may mắn, mỗi lần rút thăm đều toàn nhận được tranh rách sách nát này nọ, đều là những thứ người khác không cần đến. Về sau, ngay cả thái tổ cũng thấy tội cho vận số đen đủi của ông tổ, khi thái tổ xưng đế đã ban thưởng cho Ban gia khá nhiều vàng bạc châu bảo để bù đắp. Đời thứ nhất Ban gia đã tích góp tài của như thế đó.” Bít bưng khéo léo, khỏi cần khóa then. Nhưng đem dùng chẳng chuyển, chẳng mòn. Nước to kia sẽ liệu chở che.

Đế vương đời đầu tiên triều Đại Nghiệp cũng là một chân tử áo vải tài năng hiếm có, có người nói lúc mới bắt đầu dấy lên cuộc tranh giành quyền lực, ông ấy còn không biết viết chữ, ai có thể tưởng tượng được một người nửa chữ bẻ đôi cũng không biết như vậy lại xưng vương xưng đế? Lên trời thẳm hòa vào Đạo cả, Thảnh thơi, là có đủ dùng, tôi đã copy truyện này tại kaffesua.com

Nghe thấy bốn chữ “Chữ nát tranh rách”, bản tính Dung Hà vốn luôn bình tĩnh cũng không kìm được phải nhíu mày. Thế nhưng nghĩ đến cuộc sống loạn lạc thời bấy giờ thì đống đồ cổ tranh chữ này, nói không chừng còn không có giá trị bằng một bát gạo một đấu mì. Cuộc sống của một người ăn không đủ no, mặc không đủ ấm thì giữ đống tranh chữ này có ích lợi gì? hông thương người giúp, khôn thành u mê. Vô vi huyền diệu khôn bì, Muôn nghìn ân đức sẽ qui tụ về.

“Vì người nhà nghĩ có lẽ chàng sẽ thích mấy bức tranh này, cho nên bảo em mang chúng sang đây.” Ban Họa cụp mắt xuống, không nhìn tới Dung Hà, mà cúi đầu nhìn đàn cá chép đang vẫy đuôi trong hồ. “Chờ hằng đệ có con cái, chúng ta lại chia cho đệ ấy một nửa, mấy năm tới chắc cũng đủ để chàng vẻ vời hoặc đọc chúng.” Bất kỳ sống ở cảnh nào, Mà sao nắm chặt khó rời khó buông. Quỉ thần thôi cũng buông tha chẳng phiền.

“Đi.”

Một bài tay trắng noãn giơ ra trước mắt Ban Họa.

“Đi đâu?” Ban Họa ngẩng đầu nhìn Dung Hà, nhìn khuôn mặt rạng rỡ hứng khởi của hắn làm cho trái tim nàng mềm nhũn.

“Dẫn em đi xem khố phòng của tôi.”

Ban Họa chớp mắt, đặt tay mình vào trong tay Dung Hà, Dung Hà kéo nàng đứng dậy, hai người giống như hai đứa bé dắt tay nhau bước đi, giống như đang cầm trong tay món đồ mình trân quý nhất.


Dung gia –  Ban gia: ai giàu hơn ai?????

Thỏ lảm nhảm:

Mấy hôm nay không post chương nào vì thỏ nổi hứng ngồi đọc lại những chương truyện Con Gái mà thỏ đã dịch, haizzz, đọc lại mới thấy bản dịch còn nhiều lỗi quá, (không kể lỗi chính tả nha ^^), có những câu mà ngay cả thỏ không thể hiểu được mình đang viết cái quái quỷ gì nữa. càng đọc càng thấy cụt chí dân đen.

Truyện chỉ còn 500 trang nữa là hoàn, sẽ cố hoàn trong 2 tháng tới nha. (nhây thì 3 tháng, nhưng hy vọng ko quá 2 tháng)

TKS mọi người đã không chê thẳng mặt cái bản dịch rất ẹ này của thỏ… hihi

23 COMMENTS

  1. Mấy hn cứ hóng chương mới nên thấy thông báo là phải bay ngay vào đọc cho nóng :))

  2. Ôi, đấy, hồi xưa lúc Ban Hoạ dắt bố và em trai đi chôn tài vật, em cũng đoán chắc nhà Ban Hoạ giàu lắm lắm ? giờ nhìn đồ cưới đủ chóng mặt nhức đầu rồi ?? đoán nhà Dung Hà cũng giàu nhưng hiếm lạ không bì được với Hoạ Hoạ.

  3. Mình thây không có lỗi gì mấy đâu. Đoc rât hay mà. Nhà họ Ban chắc là giàu hơn. Chưa nói đến vàng bạc chỉ riêng sách rồi tranh chữ kia đã là cả một gia tài rồi

  4. Dung gia thì có đồ cưới của Công chúa từ hồi xưa, thêm việc là thế gia lâu năm, hẳn vàng bạc châu báu đất đai không thiếu.
    Còn Ban gia thì khỏi nói, vua vui vui ban một đống về, Đại trường công chúa mỗi lần con cháu đi thăm vui vui cũng đưa một đống sang, ngày xưa Tĩnh Đình công đánh trận thì nào châu báu nào tranh cổ sách cổ =)) Nghe như đầu cơ ấy, lúc sách vở bị xem nhẹ thì hốt về hết xong giờ thì thành bảo vật ngàn vàng khó cầu. Cái nhà gì mà hên hết phần thiên hạ à =)))
    Thái tử về cái là không khí trong lành hơn hẳn, Nhị hoàng tử ngồi góc chơi được rồi ~
    Mà Thỏ ơi, “Đại gia” trong “Đại gia lại ngẫm nghĩ” có phải là “Mọi người” không nhỉ, em thấy nó hay được hiểu theo nghĩa đó.
    Cảm ơn Thỏ đã dịch truyện nè <3

  5. Buồn cười câu xin ở rể của DH.
    Nhạc mẫu nhạc mẫu gia => “nhạc mẫu nhạc phụ” chứ nhỉ.

  6. Càng đọc càng buồn cười. Ít bữa mà Dung Hà lên ngôi, thêm cái quốc khố nữa thù cặp vợ chồng này đúng phú khả địch quốc luôn. ?
    Bữa em ghiền quá em tải bản convert về đọc á Thỏ, đọc được phân nửa thì hỡi ôi, nhớ bản dịch của Thỏ hết sức luôn hà. Thỏ cố lên cho các bạn được nhờ nha. :))

  7. tui nghĩ hẳn là Ban gia vẫn hơn Dung gia rồi =)))) cười muốn ngất đoạn Dung Hà Bảo đi ở rể. Tui thấy Thỏ dịch như thế là rất ổn rồi còn lỗi chính tả chì là một vài chỗ thôi nhưng hẳn nhiên đứa con tinh thần thì hẳn là Thỏ muốn nó được hoàn hảo hơn. Dù sao thì cũng ủng hộ cô haha

  8. Thỏ dịch hay mà. Lúc đầu đọc cổ đại xưng tôi – em ko quen lắm nhưng đọc miết rồi đọc sang bản dịch các nhà khác thấy ko hay như Thỏ dịch. Thanks and Fighting nha Thỏ!

  9. cảm ơn bạn đã edit, như bạn kia nói lúc đầu m cũng k quen cổ đại là tôi em lắm, nhưng đọc riết là quen, nhìn lại cụng thấy hay hay!

  10. Trời giờ thì biết sao nhà chị có nhiều tranb sách quý vậy? Nhà này toàn thích vàng bạc châu báu nên đưa cho anh DH là đúng rồi

  11. Mình thấy thỏ dịch khá mượt và ổn mà, lúc đầu đọc thấy xưng hô tôi em trong cổ trang thì hơi lạ thật nhưng đọc riết thành quen lại thấy hay hay. Hóng từng chương truyện của thỏ. =))) Ban gia giàu dễ sợ, gì cũng có đủ…

  12. Dù sao vẫn thích truyện nhà bạn, dịch mượt mà, lại chất lượng. Mình nghĩ Ban gia giàu hơn, lam tiền của thế cơ mà lại toàn đc ban thưởng. Mấy ngày nay đều hóng chương mới, cảm ơn bạn nhiều.

  13. Bạn Thỏ dịch hay mà, mình k thấy có gì k ổn hết, hì hì.
    Mấy bữa nay vô hóng chương mà nhìn nhằm mấy chương này, cứ 11 22 giống giống nhau nên tưởng đọc rồi, ai dè nay có 113 làm hết hồn luôn, hóa ra là chưa đọc ?
    Đống sách đó dọa DH sợ rồi, kết nhất câu DH nói hay là đi ở rể ???

  14. Là mọt sách được đọc truyện hay giống như trẻ con được cho trèo cây bẻ quả nghiến ngấu, ăn quả rồi cũng muốn góp chút sức trồng cây, vậy nên nếu (là nếu há) Thỏ cần beta sửa lỗi chính tả gì đó mà thiếu người thì cứ liên lạc với chị nha!

  15. Đợt vừa rồi bận quá, mãi mới đọc tiếp truyện, hóng quá. Cảm ơn Thỏ dịch truyện rất đều, chẳng mấy chốc là hoàn rồi.

  16. Dù có câu chưa hoàng chỉnh lắm nhưng Thỏ dịch rất thuần Việt và dễ hiểu nên mn cũng kg thấy khó hiểu.
    Cảm ơn Thỏ đã dịch truyện rất hay cảm ơn Thỏ nhiều, chúc Thỏ luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống

Comments are closed.