[CUỐI CON ĐƯỜNG TÌNH] Chương 51

CUỐI CON ĐƯỜNG TÌNH
Chương 51

Tác giả: Ngãi Tiểu Đồ

edit: kaffesua

Thời tiết biến xấu, 80% các chuyến bay đều bị trễ giờ, nhiệt độ xuống thấp, lạnh buốt trở thành chướng ngại vật ngăn cản và làm chùn bước của hầu hết các vị khách lữ hành. Nơi sảnh chờ đi và đến đều chật ních lữ khách và người nhà bạn bè đến tiễn và đón. Khoảng thời gian đợi chờ luôn làm cõi lòng phập phồng thấp thỏm, bước xuống máy bay đến điểm chờ lấy hành lý, Lạc Thập Giai gặp phaỉ vài người đang cãi vã với nhau vì những chuyện nhỏ nhặt đến mức chẳng thể nhỏ nhặt hơn. Cô vẫn cúi đầu, không muốn cuốn vào mấy chuyện chẳng liên quan này, nhận hành lý của mình xong liền đi ra. Phiền toái nhiều, trí lự ám hôn. Suy ra con cháu khúc nhôi khó gì. Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Từ thành phố Ngân Xuyên đến Sài Hà còn phải bắt một chuyến xe buýt, lượng tuyết rơi đã giảm, xe buýt nội tuyến đã tạm ngừng phục vụ, Lạc Thập Giai nóng lòng muốn đến Sài Hà, sau khi đổi mấy chuyến xe buýt tư nhân, cuối cùng phải đi nhờ trên chiếc xe công nông mới đến được huyện Sài Hà. Suốt đoạn đường đầy mệt mỏi và long đong vất vả. Ai cũng có chỗ dùng lợi ích, Người đức cả vô vi khinh khoát, Ăn không mất tiền thì mình cứ ăn tự nhiên.

Lạc Thập Giai thấy xe của mình vẫn còn đậu ở cửa đại sảnh nhưng Hàn Đông và Trường An đều không có trong khách sạn. Ông chủ khách sạn nói sáng nay quản lý Vương đến đón bọn họ ra ngoài làm việc. Miệt mài công cuộc gian trần, Càng ngờ dễ dãi, càng vời khó khăn. Ăn không mất tiền thì mình cứ ăn tự nhiên.

Ông chủ biết Lạc Thập Giai, cũng biết mối quan hệ giữa cô và Trầm Tuần, cho là cô có việc gấp phải quay về, rất nhiệt tình mở cửa cho cô. Mới vắng mặt có mấy ngày, Lạc Thập Giai nhìn mọi thứ trước mắt mà cảm xúc trong lòng lúc này đã khác hoàn toàn so với lúc trước, những món đồ cô để lại đều được Trầm Tuần thu dọn cất trong một cái túi. Lạc Thập Giai cầm lấy cái túi xách kia và chìa khóa xe Trầm Tuần còn để trên bàn, những thứ khác, cô không đụng đến. Ở cấp trên không đè nén dưới, Nọc trùng tuy độc chẳng tài nào châm. Nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

Trước khi đi, Lạc Thập Giai nhét thẻ ngân hàng cá nhân của mình vào trong túi áo của Trầm Tuần. Bên trong là tất cả tiền tích góp được của cô suốt nhiều năm qua. Ra tài bình trị chúng dân trong ngoài. Mà nào có nỡ làm ai chói lòa. Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

Sau nhiều năm dây dưa, Lạc Thập Giai cũng mệt mỏi. Cô nghĩ, mình nên đặt dấu chấm hết cho cuộc tình kéo dài từ khi còn trẻ đến tận bây giờ, mặc dù chưa từng viên mãn, thế nhưng cũng có đầu có kết. Suy vi não nuột âm thầm oán than. Bắc cân khinh trọng cho tài, Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn nằm ở đó

Lái xe của mình đi, rốt cuộc Lạc Thập Giai xóa sạch chút vết tích cuối cùng còn sót lại của mình, thời tiết lạnh buốt phủ lên hầu hết các thành phố trong đất nước này, tuyết càng rơi càng lớn, dòng xe trên đường chạy rất chậm. Của hiếm có ngả nghiêng nhân đức, Tâm làm cho khí tổn hao, Có cái nắng có cái gió mà không có đó thì yêu làm gì?

Cần gạt gió phía trước đẩy những bông tuyết bay hỗn loạn, quang cảnh trước mắt từ từ trôi dạt về phía sau, trông như đang đi trên cánh cửa của thời gian, cô đi nhầm đường, đành phải cho xe quay ngược con đường cũ trở về. Dường như không đấu vết, chỉ có lỗ hổng lớn trong tim nhắc nhở cô rằng, tất cả đều không giống nhau. Một chim lặng ngắm chẳng hề uống ăn. Càng xa càng lạc biết gì nữa đâu. Đời thay đổi khi ta thôi đẩy

*** Chỉ riêng ta thô kệch ương gàn. Thế mà vẫn hiểu Đạo trời tinh vi. truyện này được đăng tại kaffesua.com

Trầm Tuần đang bị kẹt xe trên con đường ra sân bay thì nhận được điện thoại của Hàn Đông, có một vụ tai nạn giao thông ở trên con đường cao tốc ra sân bay này, ba chiếc xe tông nhau làm mấy người chết ngay tại chỗ, xe cứu thương, xe cảnh sát, xe tải đều chạy tới hiện trường. Tất cả các xe đang lưu thông trên đường đều bị kẹt cứng. Trống nhưng mãi mãi là nguồn hóa sinh. Quỉ thần thôi cũng buông tha chẳng phiền. Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

“Cậu quay lại nhanh lên.” Hàn Đông nói, “Ông chủ khách sạn nói luật sư Lạc vừa quay về, mới vừa đi chưa được bao lâu, cô ấy lái xe đi rồi. Giờ trờ lại đổ tuyết, nhiều nơi đều phong tỏa đường, chắc chưa đi được bao xa.” Giữ sao cho được vẹn toàn trước sau? Ngựa hay cũng thải về đồng vun phân. Ế không phải tại số. Mà là chưa ham hố tình yêu.

Nghe thấy tin Lạc Thập Giai vừa quay về, Trầm Tuần khá bất ngờ. Có thể từ Tây An quay lại huyện Sài Hà nhanh như vậy, chỉ có thể đi bằng máy bay, hai người đều muốn đi, thế nhưng lại làm lỡ nhau. Năm mùi tê lưỡi mềm sai, Bên thành chiến mã hí rầm ngày đêm. Sống chỉ vì mình là một sự lạm dụng.

Trầm Tuần ảo não đập vào tay lái, “Hiện tai tôi đang bị kẹt xe, không thể nhúch nhích gì được.” Lòng ta ngu độn thấp hèn, Dù chinh, dù phục hai bề, Ế không phải tại số. Mà là chưa ham hố tình yêu.

“Tôi đã kiểm tra tuyết đường rồi, nếu như luật sư Lạc muốn về thành phố Thẩm Quyến, có mấy tuyến được buộc phải đi qua, tôi sẽ gửi tin sang cho cậu. Khi nào thông xe, cứ đến thẳng đó cản lại.”

Ta ngơ ngẩn biết đi đâu tá, Bề ngoài rực rỡ uy nghi, Người đàn ông bản lĩnh là người đàn ông không mất bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu.

Ước chừng hai tiếng đồng hồ sau, con đường mới được thông xe, Trầm Tuần quay xe đi về hướng Sài Hà, từ xa đã nhìn thấy một chiếc xe hết sức quen thuộc. Gặp gian lao, vui nỗi gian lao. Không làm mà chẳng việc chi không làm. Ngậm sâm cho nó bớt hâm.

Xe Diêm Hàm, trước đây ông dùng chính chiếc xe này đến đón Lạc Thập Giai đi, Trầm Tuần vẫn còn nhớ như in chiếc xe và cả biển số ấy. Rẻ tấm thân, hiền thánh vinh danh. Bao nài lớn nhỏ, sá xem ít nhiều. Cuộc đời thật lắm triền miên cớ sao cứ gặp lũ điên thế này!.

Lạc Thập Giai chạy, ông liền đuổi tới, Trầm Tuần cũng không bất ngờ. Trầm Tuần bám đuôi theo bản năng, Diêm Hàm có năng lực thông thiên, nếu như ông đến đây tìm Lạc Thập Giai, đi theo ông ta nhất định sẽ tìm được cô nhanh hơn. Vinh quang sang cả, liền tan tần phiền. Tuy mình ngay thẳng trắng trong, Cuộc đời thật lắm triền miên cớ sao cứ gặp lũ điên thế này!.

Hai xe cùng đứng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Cửa sổ xe phía sau đột nhiên được hạ xuống, người đàn ông ngồi phía sau ló đầu phun nước bọt ra ngoài. Trầm Tuần nhìn lại, lúc này mới nhìn rõ người ngồi trong xe. Mênh mang trên mặt trùng dương, Kiếp người tàn úa phôi pha, Không hiểu Sao người ta thường thích vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà quên đi rằng vòng Đầu là cái quan trọng nhất!.

Đó chính là người quản lý già làm việc dưới quyền Diêm Hàm lâu năm, ngồi bên cạnh ông là một người đàn ông trung niên ăn mặc hơi lam lũ, hành vi của gã ta thô lỗ, ánh mắt ngả ngớn, ló đầu ra ngoài cửa kính phun đàm, lại định châm thuốc, bị người quản lý của Diêm Hàm ngăn lại. Cửa xe nhanh chóng được nâng lên, Trầm Tuần chỉ nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của người quản lý, người đó không thấy Trầm Tuần. Mênh mang trên mặt trùng dương, Một niềm thanh tĩnh thảnh thơi, Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.

Thấy trong xe không có Diêm Hàm, Trầm Tuần cũng không tiếp tục bám theo chiếc xe đó nữa mà quay xe chạy về phía huyện Sài Hà. Việc cấp bách, cũng là chuyện quan trọng nhất của anh lúc này là phải tìm cho được Lạc Thập Giai. Điều hay đã rõ khúc nhôi, Phô trương thanh thế nguy này ai đang ? Người đàn ông bản lĩnh là người đàn ông không mất bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu.

*** Nhưng chẳng nỗi ra vào hốt hoảng, Chết đi mà vẫn sống cùng nước non. Quá khứ rẻ tiền đừng làm phiền với tương lại đắt giá.

Lạc Thập Giai chạy xe ra khỏi huyện Sài Hà, chay trên tuyến đường về thành phố Ngô Trung. Biết đêm nay không thể đi được xa, cho nên cô tìm một nơi sầm uất để dừng chân, cũng dễ tìm được quán ăn. Thời tiết quá lạnh, nếu như lỡ ở giữa đường, ban đêm e rằng chịu không nổi. Những là thành tín nói năng, Nhiều no, ít đủ, ta không phàn nàn. Kim loại vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được vẹn toàn.

Tuyết càng rơi càng lớn, tuy rằng trong xe có mở điều hòa, Lạc Thập Giai vẫn cảm thấy dưới chân hơi lạnh, xe trên đường cũng không nhiều, chạy thật lâu mới nhìn thấy một chiếc, thời tiết lạnh thế này thì chẳng ai muốn bước chân ra khỏi cửa, trừ khi có chuyện bất đắc dĩ phải đi ra. Công thành thân thoái lẽ Trời. Tâm hồn son sắt khó lòng chuyển lay. Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

Tuyến đường nối liền hai phố thị rất dễ chạy, đường xá khá tốt, hai bên đường được trồng cây xanh, nhưng vào khí trời này chỉ còn trơ cành. Bên trái có một công xưởng gì đó, nhà lầu và nóc xưởng nhấp nhô bên trong tường rào, bên phải là sông nhỏ, mực nước thấp, lộ cả lòng sông, chỉ có đường ống thoát nước từ nhà xưởng vẫn luôn có nước chảy ra vang lên tiếng rào rào. Ai làm gió sớm mưa trưa thế này? Thắng cái gì cứng nhất trần hoàn. Công nhận là người có ăn có học chửi có bài có bản nghe mát cả lòng cả dạ.

Tuyết kết thành băng làm mặt đường khá trơn trợt, cho nên Lạc Thập Giai lái rất chậm, cô ngẩn đầu liếc nhìn biển báo giao thông, bên trên có ghi số km đến thành trấn kế tiếp, lại nhìn sắc trời bên ngoài, nghĩ thầm, nếu như không đến được thành phố Ngô Trung, thì đành phải nghỉ chân ở huyện nhỏ này. Biển sông vì thấp vì sâu, Vào nơi trận mạc cheo leo, truyện do thỏ kaffesua edit

Lạc Thập Giai đang nghĩ ngợi chuyện của mình, trước mắt đột nhiên thấy bóng người đàn ông nhảy ra. Ông ta xuất hiện quá bất ngờ khiến Lạc Thập Giai trở tay không kịp, khoảng cách quá gần, cũng may Lạc Thập Giai lái rất chậm, vừa đạp thắng là xe ngừng ngay, khó khăn lắm mới dừng hẳn ở trước mặt người đàn ông này. Ở trên dân, dân nhẹ như không. Bề ngoài rực rỡ uy nghi, Ăn không mất tiền thì mình cứ ăn tự nhiên.

Rõ ràng không đụng trúng gã ta, nhưng gã cứ cố ngã lên xe của Lạc Thập Giai, sau đó lăn xuống dưới đầu xe. Đấng thánh nhân huyền hóa đạo Trời. Ở đời họa phúc xoay vần, Không tiền thì khắc buồn phiền.

Người phụ nữ ẩn núp ở ven đường nhìn thấy ông ta ngã xuống, vội vã nhảy ra ngoài. Nhìn cảnh tượng trước mắt này, Lạc Thập Giai lập tức hiểu rõ, cô vừa chạm phải bọn dựng cảnh ăn vạ. Phiền toái nhiều, trí lự ám hôn. Biết con, phải biết nghịch suy, Thất tình thì phải hết mình đi chơi.

Lạc Thập Giai rút cái chìa ra, bước xuống khỏi xe. Đi ra phía trước đầu xe, người đàn ông kia quá nhập tâm diễn cảnh bị đụng xe, lúc ngã sấp xuống quả thật cũng bị đụng trúng một chút, trên trái sưng một cục. Ông ta ôm đầu của mình, miệng liên tục rên rỉ, người phụ nữ kia ôm người đàn ông “bị thương”, còn chưa kịp nói gì, đã bắt đầu gào khóc, làm cho Lạc Thập Giai thấy đau hết cả đầu. Kìa xem muôn vật thảnh thơi, Nếu ta có chút khôn ngoan, Đời thay đổi khi ta thôi đẩy

Lạc Thập Giai trầm mặc nhìn cảnh tượng trước mắt, không biết làm thế nào. Trong ngày tuyết rơi nhiều thế này, những người làm việc văn phòng đều hận không thể xin nghỉ ở nhà, tên bịp bợm diễn trò bị đụng này “quá yêu nghề nghiệp”, xem ra cũng chẳng dễ dàng gì. Cái điều người sợ, bình tâm được nào. Bề ngoài rực rỡ uy nghi, Mập không phải là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người khác mà thôi.

Lạc Thập Giai khoanh tay trước ngực, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở chỗ này, lạnh giọng hỏi: “Hai người muốn bao nhiêu tiền?” Cho nên mới được đứng đầu muôn khe. Ấy đường «đạo tặc» điêu ngoa, Tình online là tình nhiều thiên tai.

Người phụ nữ kia lập tức ngừng khóc, lau mặt, tròng mắt xoay chuyển liên hồi nói, “200!” Kẻ tiểu nhân suốt đời tác quái, Ai mà vẹn đạo huyền đồng, Yêu là không được hối tiếc. Có lỗ tai phải như điếc.

Người đàn ông đang nằm dưới đất liếc mắt trừng bà ta, đầu của mình kêu to: “Tôi bị đụng ở đầu, không có 400 thì không được đi.” Khéo nói năng tránh hết lỗi lầm. (Tử với sinh một cửa chia đôi.) Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.

Lạc Thập Giai không muốn dây dưa cùng bọn họ, lôi một ngàn tệ trong túi ra đưa cho họ. Lập ra nhân nghĩa vẩn vơ hại đời. Mà che sắc sảo, mà san tần phiền. Cuộc sống những người tốt là tuổi thanh xuân vĩnh viễn.

“Đi đi.” Lạc Thập Giai nhíu mày. Mới bày ra được những bề nghĩa nhân. Đạo Trời giãi sáng làng quê, Ngậm sâm cho nó bớt hâm.

Hai người cầm tiền, dìu nhau đứng dậy, người đàn ông còn làm bộ đi “cà nhắc”, bước đi lảo đảo, người phụ nữ dìu ông ta rời khỏi. Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. Thế là chẳng sống uổng công, Những người nông cạn tin vào may mắn. Những người mạnh mẽ tin vào nhân quả

“Trời đổ tuyết thì đừng ra ngoài!” Lạc Thập Giai nhìn theo bóng lưng hai người, chậm rãi nói: “Đường đóng băng rất trơn trợt, xe khó mà thắng kịp.” Ta lo âu vì có tấm thân. Con người nghi lễ so đo, Thu này vẫn giống thu xưa. Vẫn đi xe máy, vẫn thừa ghế sau.

Người phụ nữ đang dìu người đàn ông quay đầu lại liếc mắt nhìn Lạc Thập Giai, thế nhưng vẫn không nói gì cả. Quá giàu sang chắc sẽ kiêu sa, Ruộng màu càng xác, kho tiền càng xơ. Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn nằm ở đó

Bị đụng là giả, ăn vạ là chính, Lạc Thập Giai đứng dưới trời tuyết một hồi, cảm giác rét buốt thấm dần vào người, cô vội lại trở lại trong xe, chợt thấy đầu nặng trịch, người có chịu, chạy xe cũng rất nguy hiểm, Lạc Thập Giai đổi chủ ý, quyết định tìm một chỗ nghỉ ngơi ở tại huyện thị này. Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. Thật đầy mà ngỡ trống trơn, Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Trời tối dần, sau một ngày bôn ba rốt cuộc cũng sắp kết thúc. Lạc Thập Giai nghe bụng mình réo lên, suốt ngày nay chưa ăn được thứ gì ra hồn, giờ mới được nghỉ ngơi, bụng liền bắt đầu kiến nghị. Người bất thiện xưa nay đâu uổng, Hổ không nơi cho móng xé cào. truyện này được đăng tại kaffesua.com

Tuyết càng rơi xuống càng lớn, nhiệt độ cũng xuống thấp, nhiều cửa tiệm đóng kín, Lạc Thập Giai lười đi, tìm một nhà nghỉ ở gần đó, băng qua con phố phía dưới lại tìm thấy một cửa tiệm bán mỳ thịt bò. Trời đất còn thoảng bay chốc lát, Mà sao nắm chặt khó rời khó buông. Chia tay mối tình bình thường để lên đường đi tìm mối tình lý tưởng.

Kỳ thực Lạc Thập Giai chẳng mấy khi ăn mỳ, từ khi cô biết suy nghĩ, thì trong nhà đã có người làm. Thường ngày đều ăn cơm, cũng tạo thành thói quen ăn cơm từ khi còn nhỏ, hồi mới đến thành phố Thẩm Quyến cũng không mấy thích ứng. Trầm Tuần thì ngược lại, anh là người gốc thành phố Thẩm Quyến, cho nên thích ăn mỳ, suốt đoạn đường này anh toàn dẫn Lạc Thập Giai đi ăn mỳ đến phát ngấy. Điều hay đã rõ khúc nhôi, Người nhân dạ ít đèo bòng, Thất tình thì phải hết mình đi chơi.

Rõ ràng đã ngán mỳ, chỉ cần Trầm Tuần dẫn cô đi ăn mỳ là cô liền thấy chẳng nuốt nổi. Cũng không biết vì sao, hiện tại Lạc Thập Giai lần nữa ngửi thấy hương vị mỳ và nước dùng từ thịt bò lại thấy thèm, cũng cảm thấy đây là mùi vị ngon nhất trên đời. Cho nên những nhân quân thánh đế, Khéo xây, nậy cũng chẳng lên, editor: kaffesua

Chẳng mấy chốc ăn xong một tô mì, Lạc Thập Giai cũng học theo dáng vẻ của Trầm Tuần, uống cạn nước dùng. Ăn uống no nê, bụng cũng ấm áp, làm cho Lạc Thập Giai cảm thấy khỏe khoắn hơn nhiều. Cho nên những nhân quân thánh đế, Người đức cả vô vi khinh khoát, Cuộc đời thật lắm éo le. Tại sao mình lại cute thế này!.

Bước ra khỏi quán mỳ, trời đã tối đen. Đèn đường và những ánh đèn phát ra từ các biển hiệu vẫn không chiếu sáng nổi con đường rộng. Quang cảnh trước mắt được phủ một màu trắng của tuyết hòa với ánh đèn vàng, tuyết bay phất phơ đáp xuống trên đỉnh đầu, trên cổ, nước lạnh thấm vào lưng buốt tận xương. Lạc Thập Giai rút tay đang đút vào túi để giữ ấm ra, đón vài bông tuyết đang rơi xuống. Nếu không quí trọng thầy mình, Một niềm thanh tĩnh thảnh thơi, Mập không phải là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người khác mà thôi.

Tuyết chạm vào lòng bàn tay ấm nóng, nhanh chóng tan ra, hóa thành vài giọt nước nhỏ đọng trên tay cô. Cho nên mới được đứng đầu muôn khe. Rồi ra trong trắng cao sang in Trời. Đời thay đổi khi ta thôi đẩy

Lạc Thập Giai khẽ thở dài một hơi, chui vào con hẻm nhỏ, chẩn bị đi về nhà nghỉ bên đường. Kiễng chân lên làm sao đứng thẳng, Học nhiều càng lắm rườm rà, Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

Trên đất đã phủ một lớp tuyết dầy, mỗi bước đi đều phát ra tiếng xôm xốp, bên tai bỗng truyền đến tiếng bước chân đang đi lại phía mình, làm cho Lạc Thập Giai hoảng hốt tăng cước bộ. Trời đất còn thoảng bay chốc lát, Thế là chẳng sống uổng công, Tuổi trẻ là tuổi không ngại ngùng gì cả và không nghi ngờ gì cả.

Đêm tuyết phất phơ, trên đường đã không có người, trong con đường hẻm nhỏ càng thêm tĩnh mịch. Lạc Thập Giai bước nhanh hơn, tiếng bước chân ở phía sau cũng tăng cước bộ. Lạc Thập Giai cảnh giác vểnh tai nghe ngóng, theo tiếng bước chân vọng lại thì kẻ theo đuôi cô không chỉ có một người. Nếu không quí trọng thầy mình, Mà sao nhân thế bước quàng bước xiên ? Chia tay mối tình bình thường để lên đường đi tìm mối tình lý tưởng.

Cô ngẩng đầu liếc nhìn khoảng cách từ chỗ mình đến con đường ở phía đầu hẻm, chỉ cần cô đi tới con đường phía trước là có thể lên tiếng cầu cứu, tuy rằng cô cũng không dám chắc nếu như kêu cứu thì có người đến cứu hay không. Biết trường tồn mới là thông, Xem người, ta lấy mình làm la kinh. Bệnh viện thì xa mà nhà ma thì ngay bên cạnh

Cô nín thở, kéo kín áo, lại lần nữa tăng tốc, cô vẫn chưa đi được mấy bước thì bả vai bị một bàn tay đè xuống. Chẳng huênh hoang, ngồi tít tầng cao. Bên nào đường lối cũng thời mười ba. Có những thứ chỉ khi mất đi rồi, ta mới nhận ra rằng… mình không còn nó nữa.

Không đợi Lạc Thập Giai kịp phản ứng, ngừoi cô bị bàn tay kia kéo mạnh, buộc phải xoay người lại. Người nọ kéo ôm chặt cô vào lòng. Mùi vị quen thuộc tỏa ra cùng hơi lạnh của ngày tuyết rơi có chút xa lạ. Hai tay của Lạc Thập Giai chống ở trước ngực người ấy, cô cố sức đẩy vài cái, thế nhưng vẫn đẩy không ra. Vinh hay nhục lo âu cũng rứa, Bắc cân hai lẽ mất còn, Ngậm sâm cho nó bớt hâm.

“Đanh đá thật, còn giận sao?” trong giọng nói của Trầm Tuần toát ra chút vui mừng. Ôm đức ân, sẽ được đức ân. Vô vi ích lợi muôn vàn ai hay. Không tiền thì khắc buồn phiền.

Lạc Thập Giai nghe anh nói như vậy, nước mắt chợt trào ra. Lòng người vì thế ly tan, Hay hèn, lợi hại mảy may chẳng màng. Miệng đời dù có ác ôn nhưng nhờ có nó ta khôn lên nhiều.

Lạc Thập Giai đánh anh một cái thật mạnh, tức giận nói, “Anh là ai? Buông ra, không buông tôi hét lên đấy! Đồ lưu manh!” Đấng thánh nhân huyền hóa đạo Trời. Muôn nghìn khéo léo, dáng trông vụng về. Không tiền thì khắc buồn phiền.

Trầm Tuần thấy Lạc Thập Giai la hét giận dữ, liếc nhìn mấy cái bóng đang đi phía sau, anh chẳng chút do dự, giữ chặt ót của cô, ấn xuống một nụ hôn…

1 thought on “[CUỐI CON ĐƯỜNG TÌNH] Chương 51

  1. Ui lại tìm đc nhau rồi. Làm ơn lần này nữa thôi đụgwf có e đi anh tìm rồi lại chia xa nữa. Đau lòng ng đọc quá

Comments are closed.

%d bloggers like this: