[NHƯ CHÂU NHƯ NGỌC] Chương 50

NHƯ CHÂU NHƯ NGỌC
Chương 50

tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh
dịch: kaffesua

“Trầm đại nhân.” Cố Chi Vũ đi vào cửa viện sứ thần nước manybo, cũng không có để ý đến thái độ bất nhã của sứ thần nước manybo, bình thản hành lễ với Trầm Thanh Hà. Rẻ tấm thân, hiền thánh vinh danh. Con mái kia thơ ngây thuần thục, Thất tình thì phải hết mình đi chơi.

“Cố đại nhân.” Nhìn thấy Cố Chi Vũ, Trầm Thanh Hà thầm thở phào một hơi trong bụng. Hắn và Cố Chi Vũ làm quan ở cùng một bộ phận, đều là thiếu khanh tam phẩm Hồng Lư Tự, cho nên thường cùng làm việc với nhau. Hắn nhờ vào sự chiếu cố của tổ mẫu mới được vào làm thiếu khanh trong Hồng Lư Tư, thế nhưng so với Cố Chi Vũ chỉ dựa vào lại lịch cùng năng lực để thăng tiến lên chức thiếu khanh thì tài hoa tuy rằng tương đương, thế nhưng trên kinh nghiệm xử sự vẫn còn nhiều khiếm khuyết. Rối thanh âm, bày vẽ đàn ca. Hòa mình trong đám dân đen, Người đàn ông bản lĩnh là người đàn ông không mất bình tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu.

“Sứ thần quý quốc đang làm gì vậy?” sau khi chào hỏi với Trầm Thanh Hà, Cố Chi Vũ mới liếc ánh mắt sắc bén nhìn sang sứ thần nước manybo. Người dẫn đầu nhóm sứ thần nước này có dáng vóc cao to, da ngăm đen, thân thể cường tráng khỏe mạnh, thoạt nhìn giống như người có tính tình thô lỗ cục mịch. Nên giờ vinh hiển là giờ thoái lui. Hễ Đạo mất nặng tình với Đức, Miệng đời dù có ác ôn nhưng nhờ có nó ta khôn lên nhiều.

Trước đây Cố Chi Vũ chưa từng gặp qua người này, thầm đoán hắn là lần đầu tiên thay mặt nước nhà đi sứ đến đây, nhân tiện nói, “Chẳng biết chư vị quý khách có điều gì không hài lòng với Đại Phong chúng tôi?” Gặp gian lao, vui nỗi gian lao. Đã là kẻ cả chớ chê hạ mình. Công nhận là người có ăn có học chửi có bài có bản nghe mát cả lòng cả dạ.

Sứ thần nước Manybo thấy quan viên mới tới này mặc quan bảo giống với vị đến lúc nãy, trong bụng không vui, tên cầm đầu liên hất hàm nói, “Cũng không có gì bất mãn đối với Đại Phong, mà là chúng tôi thay mặt cho tất cả thần dân nước manybo mang theo mong ước tốt đẹp đến đây để gặp mặt hoàng đế bệ hạ vĩ đại cùng Hoàng hậu nương nương, vì sao các ngươi lại không an bài cho chúng tôi gặp mặt bệ hạ, quý quốc làm như vậy có phải coi thường nước manybo chúng tôi không?” Chỉ riêng ta quạnh quẽ, trong suông. Thực mỹ mãn mà như khuyết điểm, Sống thật không chật với lòng.

Lời nói này thốt ra mang theo sự khiêu khích và đầy tức giận, mấy vị quan viên Hồng Lư Tư cũng cau mày khó chịu. Nên giờ vinh hiển là giờ thoái lui. Phải đâu «đại đạo» không tà, không xiên. Có những thứ chỉ khi mất đi rồi, ta mới nhận ra rằng… mình không còn nó nữa.

“Vị đại nhân này đã làm quan trong triều, chắc hẳn hiểu rõ đạo lý này!” Cố Chi Vũ rũ mí mắt xuống, khẽ nhếch lên nói, “Thần tử gặp mặt bệ hạ, điều đầu tiên phải chú ý đến khuôn phép và lễ nghi.” Lòng người vì thế ly tan, Con người nghĩa khí kể công kể giờ. Thất tình thì phải hết mình đi chơi.

Sứ thần nước Manybo cau mày nói: “Thế nhưng chúng tôi vượt đường xá xa xôi đến đây, lẽ nào đây là phương thức đãi khách của Đại Phong?” Mặc cho gió cuốn, sóng vương không ngừng. Nước nhỏ mong dựa thế nương uy, Một khi đã không thích thì không việc gì phải nhích,

“Nếu quốc vương bệ hạ của quý quốc đến cầu kiến, hoàng thượng đương nhiên sẽ lập tức triệu kiến.” Cố Chi Vũ nói đến đây, ngừng lại, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vị sứ thần này, “Lẽ nào thân phận của ngài có thể so sánh cùng với quốc vương bệ hạ của quý quốc, còn tôn quý hơn cả hoàng đế bệ hạ của quốc gia chúng tôi?” Khéo nói năng tránh hết lỗi lầm. Mặc ai đày đọa hình hài, Không hiểu Sao người ta thường thích vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà quên đi rằng vòng Đầu là cái quan trọng nhất!.

Sứ thần nước Manybo bị lời nói này của Cố Chi Vũ làm cho nghẹn lời, thiếu chút nữa sặc khi mà chết, thế nhưng hắn vẫn không dám nói mình tôn quý hơn hai vị kia. Một chim ăn quả thỏa thuê, Thật hùng biện như e, như ấp, Yêu là không được hối tiếc. Có lỗ tai phải như điếc.

Rõ ràng cảm thấy lời nói của đối phương có điều gì đấy không đúng, thế nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không biết phải phản bác thế nào cho phải. Dữ lành khác độ mấy tầm, Khéo xây, nậy cũng chẳng lên, Đại ca là đồ con gà, tính cách thì thiếu thật thà, ở nhà chỉ ăn cơm với cà.

“Xin quý khách chớ tranh cãi nữa, Đại Phong chúng ta để nghênh đón các vị sứ thần, đã cố ý chuẩn bị một quốc yến long trọng, đến lúc đó mời chư vị nể mặt ghé thăm.” Lời khó nghe cũng đã nói hết rồi, Cố Chi Vũ lại đổi thành khuôn mặt tươi cười bước ra đón tiếp, “Đến lúc đó hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương cũng sẽ chính thức lộ diện.” Người hay đưa kẻ dở về đường ngay. Dù chinh, dù phục hai bề, Ái tình là khói sinh ra cùng lúc với hơi thở và muộn phiền.

Vốn dĩ bị lời nói lăng mạ của Cố Chi Vũ làm cho khó chịu, thế nhưng thấy Cố Chi Vũ lại thốt ra vài câu êm tai, sứ thần nước manybo cuối cùng cũng nguôi cơn tức, cười đáp ứng. Mặc dù Cố Chi Vũ vẫn chưa nói buổi quốc yến này sẽ được tổ chức vào khi nào, tổ chức ở đâu, nhưng họ nhanh chóng mượn cơ hội này để làm dịu đi bầu không khí nóng bỏng nãy giờ, không chỉ thôi tranh cãi ầm ĩ, thậm chí còn khách khi tiễn Trầm Thanh Hà và Cố Chi Vũ ra về. Của hiếm có ngả nghiêng nhân đức, Đó đây qui tụ thỏa thuê, truyện này được đăng tại kaffesua.com

Cố đại nhân.” Bước ra khỏi biệt cung, Trầm Thanh Hà vẫn mơ hồ không hiểu rõ, đành cất tiếng hỏi, “Vì sao ta lấy lễ đối đãi với họ thì họ lại làm lơ không thèm để ý đến….” Ruổi rong săn bắn, lòng người hóa điên. (Suốt đời chẳng lửng dạ thèm khát khao). Sống thật không chật với lòng.

“Người dân nước Manybo vốn hung hãn, trước nay đều không phân định rạch ròi quý tộc và thường dân, lần này bọn họ tới đây, ngoài mặt thì nói đến chúc mừng bệ hạ đại hôn, thật chất là để tìm hiểu thái độ của Đại Phong chúng ta đối với bọn họ thế nào!” Cố Chi Vũ bắt tay ở sau người, “Cho nên đối với những người như thế không cần phải phân định rạch ròi, đối với bọn họ mà nói, quá mức ân cần chính là kẻ yếu đuối dễ bị bắt nạt.” Ta ngơ ngẩn biết đi đâu tá, Nên nghi lễ là chi khinh bạc, Hâm hâm cho đời thanh thản. Lảm nhảm cho đời thêm vui.

Nói khó nghe một chút, chính là bọn họ thấy hoàng đế Đại Phong hiện nay còn trẻ người non dạ, muốn nhân cơ hội này tìm hiểu xem tính tình của bệ hạ thế nào? Người quân tử sống theo địa vị, Ai mà biết tài bồi nguồn sống, Tuổi trẻ là tuổi không ngại ngùng gì cả và không nghi ngờ gì cả.

Trầm Thanh Hà ngẩn tò te, há hốc mồm bắp bắp nói, “Bọn… bọn họ.…” Bản tính của bọn họ như vậy chẳng phải muốn bắt chẹt kẻ yếu sao? Vì đâu đã mỏi mòn nhớn nhác, Biết e cái khó, khó khăn chừa người. Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội lại là cái ngu.

“Năm đó, khi bệ hạ mới vừa đăng cơ, sứ thần nước manybo cũng náo loạn một hồi.” Cố Chi Vũ hé mắt, “Ban đầu là Tôn đại nhân của lễ bộ đứng ra tiếp đãi bọn họ, lúc đó bọn họ được nước lấn tới, càng không coi ai ra gì, Tôn đại nhân tức giận nói thẳng, nếu còn tiếp tục ầm ĩ nữa, liền đóng cửa thành trấn biên cảnh với nước manybo, sau này không lui tới với nhau nữa.” hông thương người giúp, khôn thành u mê. Thay nhau tế tự, chẳng ngơi sự tình. Cuộc đời thật lắm triền miên cớ sao cứ gặp lũ điên thế này!.

“Sau đó thì sao?” Trầm Thanh Hà nuốt một ngụm nước bọt, trong bụng có chút nghi hoặc, ầm ĩ như vậy chẳng phải sẽ gây ra mối bất hòa giữa hai quốc gia sao? Nếu không quí trọng thầy mình, Ấy đường «đạo tặc» điêu ngoa, Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có người tuyệt vọng vì hoàn cảnh.

“Sau lại bọn họ liên tuân thủ theo quy tắc, không gây sự nữa.” Cố Chi Vũ nhàn nhạt đáp, “Tác phong của người dân nước này xưa nay đã như vậy, ngài quen là được.” Mà xem vạn vật in tầm chó rơm. Y như một mái làm mê cả bầy. editor: kaffesua

Phương thức chung đụng giữa các quý tộc thế gia đều có thói quen nhã nhặn lễ phép, Trầm Thanh Hà cảm giác mình nếu làm như vậy thì không hay cho lắm. Cái điều người sợ, bình tâm được nào. Hãy dùng ánh sáng ngàn muôn, Chia tay mối tình bình thường để lên đường đi tìm mối tình lý tưởng.

Trông thấy hắn như vậy, Cố Chi Vũ cũng bất giác nhớ lại khi mình chân ướt chân ráo bước vào làm việc trong Hồng Lư Tư cũng từng bị các hành vi quái lại của đám sứ thần này hù dọa ngây người. Bất quá chuyện quái lạ như vậy thấy vài lần cũng thành quen. Cũ càng đổi mới, mới ngay tức thì. Nương tay như nấu cá con mới là. Cuộc sống vốn không công bằng. Hãy tập quen dần với điều đó.

Mới ra khỏi biệt cung, còn chưa đi đến khúc quanh, hai người thấy có đoàn mai táng đi ngang qua con đường chính, vì vậy đều dừng bước lại, nhường đường cho đoàn mai táng đi qua. Lòng ung dung hưởng khoái công hầu. Nẻo đường sống chết đôi nơi, Tình online là tình nhiều thiên tai.

Chờ đến khi đội mai táng đội đến gần, Trầm Thanh Hà thấy rõ trong đội ngũ đưa tang là ai, lập tức hơi mất tự nhiên, thậm chí còn ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn Cố Chi Vũ. Đầy vàng ngọc nhà nào bền bỉ, Cóp nhặt nhiều ắt sẽ tay không, Thu này vẫn giống thu xưa. Vẫn đi xe máy, vẫn thừa ghế sau.

Song, Cố Chi Vũ chỉ lạnh lùng nhìn đội ngũ mai táng diễn tấu sáo và trống từ từ bước qua, dường như kẻ nằm trong quan tài chẳng phải thái thái chi thứ ba Tư Mã gia, mà là một người qua đường không cừu không oán với hắn. Ai cũng có chỗ dùng lợi ích, Không nói vẫn làm thầy thiên hạ, Tưởng gì hoá ra rỉ tường.

“Cố đại nhân, người làm của tại hạ tới, xin lỗi không tiếp được.” Trầm Thanh Hà cảm giác mình không nỡ đợi tiếp nữa chờ đội mai táng đi qua, cũng không quan tâm tiền giấy còn đang bay múa đầy trời, lại vội vã tìm cái cớ rời khỏi. Người quân tử sống theo địa vị, Người hay cũng mất lòng từ, Dẫu biết rằng đường đời nhiều sỏi đá. Chỉ mong rằng vấp ngã vẫn còn răng.

“Đi thong thả.” Cố Chi Vũ chắp tay với hắn, sau đó tiếp tục đứng tại chỗ, mặt không thay đổi nhìn đội ngũ mai táng càng đi càng xa, tận đến khi khuất bóng. Biết trường tồn muôn điều thư thái, Cóp nhặt nhiều ắt sẽ tay không, Chết trong thư giãn là cái chết thoả mãn.

“Vị thái thái chi thứ ba này thật đáng thương, nghe nói Tư Mã gia không đồng ý chôn bà ta vào trong phần mộ tổ tiên.” Người biết cái gì, nghe nói đây là vị thái thái này chết vào canh giờ không tốt, bát tự lại xung khắc với phần mộ tổ tiên Tư Mã gia, cho nên mới không cho phép bà ta nhập vào phần mộ tổ tiên.” Miệt mài công cuộc gian trần, Ta đem thiên hạ, đọ xem chuyện đời. Ta không được chọn nơi mình sinh ra. Nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống.

“Cái gì mà khắc với không khắc, theo ta thấy chính là Tư Mã gia hành động chẳng chút phúc hậu, tam thái thái người ta tốt xấu gì cũng sanh con dưỡng cái cho nhà bọn họ, không có công lao cũng có khổ lao, cứ như vậy đem người ta vứt bỏ, như vậy còn đạo lý gì nữa không?” Họ đỡ đần nuôi dưỡng người lành. Bướm hoa chưa tỏ lối đường, Bệnh viện thì xa mà nhà ma thì ngay bên cạnh

“Chuyện của nhà giàu sang, tiểu dân ti tiện như chúng ta làm sao hiểu rõ được, ngươi lo người ta hạ táng thế nào sao? nếu nhà mẹ đẻ của vị tam thái thái này có thế lực, Tư Mã gia cũng chẳng hành sự như vậy” Điều hay đã rõ khúc nhôi, Hết Nhân có Nghĩa theo chân, Công nhận là người có ăn có học chửi có bài có bản nghe mát cả lòng cả dạ.

“Cho nên nói cái gì đi nữa thì thế gia quý tộc chẳng qua đều là những kẻ ra vẻ đạo mạo ngụy quân tử mà thôi, ngay cả vợ cả của mình còn đối xử như vậy, chớ nói chi là những người khác.” Để lặng thinh ngắm chuyện trần hoàn. Nước to chẳng cậy mình to, Tưởng gì hoá ra rỉ tường.

“Người lời nói này cũng không đúng lắm, vị đại thái thái trước đây của Cố gia, khi chết còn mang theo sát khí, đồng thời còn mang theo cốt nhục của Cố gia, Cố gia cũng để cho nàng ta chôn cất trong phần mộ tổ tiên đó thôi” Còn hơn vất vả thuyết minh suốt đời. Ở nhà chẳng bước đi đâu, Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

“Thế gian này có bao nhiêu dòng họ như Cố gia, bằng không làm sao nữ nhi nhà họ có thể làm hoàng hậu, chẳng phải bởi vì gia phong nhà họ tốt, phẩm hạnh tốt đó sao?” Mới hay: Không có chuyển vần, Bắt đầu từ dễ ta sang khó dần. Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Một vài chuyện của quý tộc thế gia trở thành đề tài đàm tiếu của người dân trong những lúc rỗi rãi, nhiều khi bọn họ đem chuyện này ra mổ xẻ với kiến thức nửa vời, thậm chí chỉ nghe thấy phong phanh, thế nhưng những điều đó không ảnh hưởng tới tài suy đoán và lòng dũng cảm quyết tâm thăm dò chân tướng. Giỏi di chuyển, không lưu dấu tích, Tuy mình rự rỡ sáng ngời, Sống thật không chật với lòng.

Dù sao những chuyện như thế đều nóng bỏng và sốt dẻo hơn ba cái chuyện vặt văn của lão Trương Tam ở đầu thôn hay thằng Lý Tử ở góc đường, những chuyện của thế gia đều có lực hấp dẫn đối với tất cả mọi người. Phiền toái nhiều, trí lự ám hôn. Chẳng cần lớn lối vẫn dành cao sang. Chết trong thư giãn là cái chết thoả mãn.

Lắng nghe dân chúng xung quanh nồng nhiệt bàn luận việc này, Cố Chi Vũ mờ mịt đi về phía đầu đường. Khéo nói năng tránh hết lỗi lầm. Truy kỳ nguyên cũng có mười ba. Bệnh viện thì xa mà nhà ma thì ngay bên cạnh

Cái thế gian này, có quá nhiều đau khổ và bất đắc dĩ, thế nhưng đối với những người vô can mà nói, ngoại trừ lôi nó ra để tán dóc với nhau ra thì chẳng còn tác dụng gì nữa. Lập nghi lễ, hình hài trói buộc, Cũng là mầm loạn lạc chia ly. Gấu chưa có mà gió đã về.

Tư Mã Hương đầu quấn hiếu tang đi lẫn ở trong đội ngũ đưa tang, tiếng kèn Xô-na như tiếng khóc của lão phụ nhân tuyệt vọng khô khan, từng tiếng truyền tới trong tai nàng, khiến cho nàng ngột ngạt không thở nổi. Cùng đất trời, muôn thủa trường sinh. Đi đường trường chẳng đụng hùm heo. Càng tưởng trốn tránh được nỗi khổ sở, người ta càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.

Đường đường là thái thái Tư Mã gia qua đời vậy mà không có mấy nhà cử người đến đưa tang. Những người này dường như xem chi thứ ba đem bọn họ chẳng khác nào mãnh thú và dòng nước lũ, chỉ muốn tránh ra xa. Người đời sáng suốt, sao riêng ta đần. Cho nên những bậc tinh anh, Tham ăn không phải là một tính xấu … Tham ăn là để thể hiện sự ủng hộ của người nấu mà thôi.

Kéo ra mảnh khăn hiếu tang che khuất tầm mắt của mình, hai tay Tư Mã Hương nắm chặt bài vị của mẫu thân, nhìn tiền giấy bay trắng cả bầu trời, lê từng bước đi khó khăn ra ngoại thành. Một người sống ở cây thân, Đời ta thơm phức hương tiên, Ta không được chọn nơi mình sinh ra. Nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống.

Dòng chính Tư Mã gia lúc này đang thương nghị xem có nên nhận Tư Mã Hương về giáo đường hay không. Thật tâm mà nói, Trịnh Thị không muốn, trên thực tế ngay cả đại trưởng bối Tư Mã Hồng cũng không mấy thích đứa cháu gái Tư Mã Hương này. Mới hay: Không có chuyển vần, Đường trời hôm sớm, lòng vàng chẳng thay. Ăn không mất tiền thì mình cứ ăn tự nhiên.

Thế nhưng hiện nay không phải chuyện bọn họ có muốn hay không mà là Tư Mã Hương đã không còn mẫu thân, trong nhà không có trưởng bối giáo dục con gái, nếu dòng chính bọn họ không ra mặt lúc này, đến lúc đó mặc kệ bọn họ có bao nhiều lý do, thì những người khác sẽ xỉa xói bọn họ quá lãnh tính. Vì đâu đã mỏi mòn nhớn nhác, Thế là chẳng sống uổng công, Ái tình là khói sinh ra cùng lúc với hơi thở và muộn phiền.

Nhưng mà con gái người nhà người khác được chăm sóc dạy dỗ tốt như thế sao? Nhẹ không được nặng không được, lại là cô nương đã trưởng thành, cho dù là do dòng chính bọn họ bây giờ đứng ra dạy dỗ, thì có thể thay đổi được bao nhiêu? Sống tự nhiên, xẻn lời ít nói, Ai mà vẹn đạo huyền đồng, Tham ăn không phải là một tính xấu … Tham ăn là để thể hiện sự ủng hộ của người nấu mà thôi.

Trịnh Thị cũng chẳng mấy thích cô cháu gái ngoại này, không chỉ bởi vì vấn đề là ở chính bản thân Tư Mã Hương. Không biết vì sao, mỗi khi bà nhìn thấy cô cháu ngoại Tư Mã Hương này lại luôn cảm thấy Tư Mã Hương thiếu sức sống, dáng vẻ già dặn trước tuổi, tâm tư cũng không thuần khiết. Để cho thiên hạ suy vi tần phiền. Bắt đầu từ nhỏ ta lần sang to. Càng tưởng trốn tránh được nỗi khổ sở, người ta càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.

Một tiểu cô nương mới hơn mười tuổi, tâm tư lại không được cởi mở, đó cũng chẳng phải chuyện tốt. Dữ lành rũ sạch tinh toàn, Vào nơi trận mạc cheo leo, Càng tưởng trốn tránh được nỗi khổ sở, người ta càng kéo dài nỗi khổ sở thêm.

Chẳng qua dù không muốn cỡ nào đi nữa, thì phu nhân thế gia luôn coi trọng thể diện, Trịnh Thị vẫn phải chủ động đi đến chi thứ ba đón Tư Mã Hương về. Như tuồng trẻ nít chưa phân biệt gì. Cheo leo nhưng vẫn muôn chiều bình yên. Cả đời đi tu thì chưa chắc đã thành chánh quả. Nhưng một lần ngu thì lãnh hậu quả ngay.

Trong hoàng cung, Cố Như Cửu đang chơi cờ cùng Chu thái hậu ở cung khang tuyền, gần đây tài đánh cờ của nàng vẫn chẳng tiến bộ gì, mới chơi cùng thái hậu mấy bàn đã thua bét nhè bấy nhiều bàn, thua đến không gỡ được nước được cái, ngay cả thái hậu cũng chẳng còn tâm tình nào chơi cờ tiếp với nàng. Ruổi rong săn bắn, lòng người hóa điên. Không làm mà vẫn ấm êm vuông tròn. Không biết gì mà cứ tưởng mình cái gì cũng biết.

“Xem ra mấy chuyện này muốn cầu cũng chẳng thể gượng ép được.” Thái hậu gọi cung nữ dọn bàn cờ xuống phía dưới, sau đó nói, “Nghe nói sứ thần các quốc gia đã lục tục đến kinh thành, không bao lâu nữa con phải cùng hoàng thượng tiếp đãi những sứ thần này.” Trời đất bền, không vì mình sống, Bắt đầu từ nhỏ ta lần sang to. Công nhận là người có ăn có học chửi có bài có bản nghe mát cả lòng cả dạ.

Cố Như Cửu đã nghe qua Đại Phong có mấy nước phụ thuộc, đồng thời xung quanh biên cảnh còn có một vài quốc gia có quan hệ ngoại giao với Đại Phong, cho nên khi nghe thấy thái hậu nói như vậy cũng không lấy làm lạ, chỉ hơi hiếu kỳ không rõ lần này nước nào đến. Để cho thiên hạ suy vi tần phiền. Bên thành chiến mã hí rầm ngày đêm. Cả đời đi tu thì chưa chắc đã thành chánh quả. Nhưng một lần ngu thì lãnh hậu quả ngay.

Ngoại trừ quốc gia gửi thư chúc mừng đến, còn có quốc gia phải sứ thần tới, tổng cộng có mười một nước, trong đó ba quốc gia phải sứ thần đến là hoàng từ bốn quốc bọn hắn.” Từ lúc Tấn Ương bắt đầu đăng cơ Chu thái hậu đã gặp qua không ít sứ thần quốc gia, cho nên khi nhắc đến với Cố Như Cửu đã nghe qua Đại Phong có mấy nước phụ thuộc, đồng thời xung quanh biên cảnh còn có một vài quốc gia có quan hệ ngoại giao với Đại Phong, cho nên khi nghe thấy thái hậu nói như vậy cũng không lấy làm lạ, chỉ hơi hiếu kỳ không rõ lần này nước nào đến. Người đời thấy đẹp biết khen, Xem người, ta lấy mình làm la kinh. Cuộc sống vốn không công bằng. Hãy tập quen dần với điều đó.

Ngoại trừ quốc gia gửi thư chúc mừng đến, còn có quốc gia phải sứ thần tới, tổng cộng có mười một nước, trong đó ba quốc gia phái sứ thần đến là hoàng tử bốn quốc bọn hắn.” Từ lúc Tấn Ưởng bắt đầu đăng cơ Chu thái hậu đã gặp qua không ít sứ thần quốc gia, cho nên khi nhắc đến với Cố Như Cửu. Trời, người, chẳng oán, chẳng phiền. Hòa mình trong đám dân đen, Quá khứ rẻ tiền đừng làm phiền với tương lại đắt giá.

“Sứ thân những quốc gia này có tâm tư hoặc tính toán gì đều không quan trọng.” Chu thái hậu lo lắng Cố Như Cửu căng thẳng, lại cười nói, “Chỉ cần bọn họ dám động tâm, Đại Phong chúng ta sẽ bới nát, để cho bọn họ biết thế nào là hối hận.” Không ước mơ, lo nghĩ viễn vông. Cho nên hiền thánh xưa nay, Một khi đã quyết thì đừng hỏi mẹ Bạch tuyết là ai.

Cố Như Cửu cũng tán thành lời nói này của Chu thái hậu, chỉ có thực lực hùng mạnh mới đủ sức chiến đấu đến cùng. Hiện tại, các nước nhỏ phụ thuộc xung quanh Đại Phong đều dè dặt lấy lòng bọn họ như vậy, cũng bởi vì Đại Phong phồn vinh cường thịnh sao? Ai làm gió sớm mưa trưa thế này? Bên thành chiến mã hí rầm ngày đêm. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là… nó đang đi đâu đó.

Nếu Đại Phong yếu đuối có thể lấn áp, chỉ sợ những quốc gia này đã sớm nhảy cỡn lên trên người Đại Phong hung hăng cắn xé từng miếng thịt trên đó, nhai nuốt lấp đầy cái bụng của mình rồi. Còn hơn vất vả thuyết minh suốt đời. Thế là thoát mọi tai ương. Mập không phải là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người khác mà thôi.

“Mẫu hậu nói đúng, chỉ có thực lực tuyệt đối, thì một số âm mưu thủ đoạn đều tỏ ra nhỏ nhặt không đáng kể.” Cố Như Cửu cười cười, “Nếu học theo hành xử của bọn tiểu nhân, ngược lại chỉ đánh mất thân phận và thể diện của chính mình.” Xin đem thiên hạ hiến cho, Biết thời sẻn tiếng, sẻn lời, Đời thay đổi khi ta thôi đẩy

“Con có thể nghĩ như vậy là tốt.” Chu thái hậu đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện, “Hai ngày trước trên tử thần điện, còn dùng thủ đoạn xử lý hai cung nữ kia rất hay.” Xoạc cẳng ra, đi chẳng được nào. Mà nào có nỡ làm ai chói lòa. Một khi đã quyết thì đừng hỏi mẹ Bạch tuyết là ai.

“Đường đường là hoàng hậu, nếu trực tiếp lên tiếng chỉ đề cập chuyện phải nghiêm phạt cung nữ thế nào cũng rất mất thân phận. Giao cho thái giám quản lý trong cung, để bọn họ tự ý xử lý là tốt nhất.” Bình nước đầy giữ sao khỏi đổ, Thế mà vẫn hiểu Đạo trời tinh vi. truyện do thỏ kaffesua edit

Nghe thấy thái hậu nói như vậy, Cố Như Cửu cười cười: “Hai cung nữ này rốt cuộc có thân phận gì, con cũng lười truy xét đến cùng, chỉ cần những người khác nhớ kỹ sau này không tái phạm hành vi sai trái như thế là được rồi.” Xin đem thiên hạ hiến cho, Trần gian có gốc có nguồn, Ế không phải tại số. Mà là chưa ham hố tình yêu.

“Chuyện này là có người muốn thăm dò tác phong làm việc của con đấy.” Chu thái hậu tự tiếu phi tiếu nói, “Trong cái hậu cung này, cũng không chỉ có hai chúng ta là chủ nhân.” Kìa xem muôn vật thảnh thơi, Quân binh chẳng chỗ hạ đao, Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là… nó đang đi đâu đó.

Cố Như Cửu nghe vậy sửng sốt, ý tứ trong lời nói của mẫu hậu chẳng nhẽ là chỉ mấy vị lão thái phi trong cung kia? Vô vi, thầm lặng, tiêu hao dạy đời. Chứ không ưa hào nháng phong phanh. Sống thật không chật với lòng.

Nữ nhân có thể đứng vững gót chân trong hậu cung này, làm gì có ai không có chút thủ đoạn của riêng mình.” Chu thái hậu thấy vẻ mặt ngỡ ngàng không thể tin được của Cố Như Cửu, lại hài lòng cười nói, “Hoàng cung là đất thị phi, có người muốn chạy đi, có người muốn tiến đến, còn có người muốn bò đi lên. Những người này vì dã tâm của mình không từ thủ đoạn, lập bang kết phái, thậm chí hại mạng người, chỉ cần lấy được thứ mình muốn đó chính là thắng lợi.” Keo sơn kết ngãi chẳng phân, chẳng lìa. Cho nên hiền thánh xưa nay, Tuổi trẻ là tuổi không ngại ngùng gì cả và không nghi ngờ gì cả.

Đây là lần đầu tiên Cố Như Cửu nghe thái hậu nghiêm túc đề cập điểm đen tối trong hậu cung cho nên nàng không nói chen vào, chỉ là lẳng lặng lắng nghe. Lập ra nhân nghĩa vẩn vơ hại đời. Bên thành chiến mã hí rầm ngày đêm. Cuộc đời thật lắm tai ương cớ sao tôi lại dễ thương thế này!.

“Ở trong mắt người khác, có lẽ ta là người thắng cuối cùng trong số những nữ nhân này.” Thái hậu trào phúng cười, “Thế nhưng loại địa phương này, làm sao có người thắng chân chính. Chúng ta chẳng qua là những nữ nhân bị đế vương xem như món đồ chơi, sau khoảnh khắc bước chân qua cánh cửa cung kia, đã định trước sẽ trở thành một kẻ thua cuộc” Suy vong do đó sinh ra, Ở đời họa phúc xoay vần, Nhan sắc có hạn mà thủ đoạn thì vô biên.

Cố Như Cửu há miệng, thấy vẻ mặt khổ sở của thái hậu, liền đem lời định nói nuốt trở vào. Sắc năm màu làm ta choáng mắt, Quỉ thần thôi cũng buông tha chẳng phiền. Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội lại là cái ngu.

“Người thắng chân chính chỉ có các hoàng đế của bộ tộc tấn thị mà thôi.” Chu thái hậu thở dài một hơi rồi lại cười khổ một tiếng, “Cho nên ngay từ đầu, khi hoàng đế muốn cầu cưới con, ta đã từng do dự qua.” Khinh giác quan, giữ chắc lòng son. Cầm đầu một đại giang sơn, Ngậm sâm cho nó bớt hâm.

“Mẫu hậu.” Cố Như Cửu… thật không ngờ Chu thái hậu đã từng không muốn để nàng tiến vào hoàng cung, đối với phân tâm ý bảo hộ mà Chu thái hậu dành cho mình, nàng luôn cảm thấy cảm động lại có vài lòng chua xót. Thung dung cùng đạo một niềm sắt son. Đạo Trời giãi sáng làng quê, Ế không phải là cái tội, mà là cục nợ khó thanh toán.

Đến tột cùng bà đã ở trong hoàng cung này trải qua bao nhiêu cực khổ, mới có thể sinh lòng ghét cay ghét đắng sâu đến mức như vậy. Đấng thánh nhân huyền hóa đạo Trời. Đem về soi tỏ gốc nguồn chói chang. Một khi đã không thích thì không việc gì phải nhích,

“May mà hoàng thượng không giống tiên đế, mà con cũng không như ta trước đây.” Thái hậu cười cười, trong giọng nói có chút nghẹn ngào và mừng rỡ, “Mẫu hậu hy vọng, con sẽ sẽ trở thành người may mắn trong cung đình này.” Phiền toái nhiều, trí lự ám hôn. Chứ không ưa hào nháng phong phanh. tôi đã copy truyện của thỏ

Sẽ không đi lên lối cũ của những nữ nhân trong chốn thâm cung khác. Cho nên những nhân quân thánh đế, Nghỉ ngơi cho nóng đỡ nung hình hài. Một khi đã quyết thì đừng hỏi mẹ Bạch tuyết là ai.

Cố Như Cửu cầm tay của Chu thái hậu, cắn môi dưới không nói gì. Gặp gian lao, vui nỗi gian lao. Khéo xây, nậy cũng chẳng lên, truyện này được đăng tại kaffesua.com

Từ cung khang tuyền đi ra, Cố Như Cửu muốn đến Ngự Hoa Viên đi bộ một chút, nào biết lại gặp được Tiền Thái phi cùng Ngô Thái phi ở đây. Hoàn bản nguyên, an nhiên phục mệnh. Ruộng màu càng xác, kho tiền càng xơ. Không biết gì mà cứ tưởng mình cái gì cũng biết.

Hai vị Thái phi này độ tuổi tương đương cùng thái hậu, thế nhưng bây giờ nhìn lại trông có về già nua hơn thái hậu một chút. Hai vị Thái phi nhìn thấy Cố Như Cửu, lập tức đứng lên. Một chim ăn quả thỏa thuê, Rồi ra trong trắng cao sang in Trời. Một khi đã không thích thì không việc gì phải nhích,

Cố Như Cửu cũng không mấy quen thuộc với hai người họ, ngoại trừ ngày thứ ba tân hôn đã từng gặp qua mấy Thái phi này ở chỗ thái hậu ra, thì hầu như chưa có cơ hội chạm mặt với họ ở nơi nào khác. Ôm lấy Trời, hân hoan Trời rước. Ta đem thiên hạ, đọ xem chuyện đời. Không hiểu Sao người ta thường thích vòng 1, vòng 2, vòng 3 mà quên đi rằng vòng Đầu là cái quan trọng nhất!.

Giữa ba người họ cũng không có lời gì để nói, thế nhưng chỉ chào hỏi như vậy rồi xoay lưng đi lại có vẻ không quá thích hợp, cuối cùng vẫn là Tiền Thái phi mời Cố Như Cửu dùng trà. Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. Dù chinh, dù phục hai bề, Tiền là giấy mà tại sao giấy không phải là tiền nhỉ?

Cố Như Cửu cũng không chối từ, liền cùng hai vị Thái phi bước lại ngồi xuống bàn đá bên cạnh. Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. Suy con ra mẹ, ta đi ngược dòng. Một khi đã không thích thì không việc gì phải nhích,

Lá trà cũng không tệ lắm, nhưng mùi vị tựa hồ là trả từ năm ngoái. Chẳng qua trên mặt Cố Như Cứu chẳng biểu hiện ra điều gì, tay cầm tách trà cũng không lộ ra ý ghét bỏ, nói dăm ba câu xã giao với hai vị Thái phi. «Bao dang dở, làm cho tươm tất, Chắt chiu quá lại thành uổng phí, Không tiền thì khắc buồn phiền.

Có lẽ quả thực không có giao tình gì, ba người một hỏi một đáp cuối cùng cũng kết thúc, sau đó chẳng tìm được đề tài gì có thể nói với nhau, bầu không khí nhất thời rơi vào tĩnh lặng. Thế là cái xấu đã chen vào rồi. Một khi đã biết mẹ rồi, Không biết gì mà cứ tưởng mình cái gì cũng biết.

May mắn lúc này lại truyền đến tiếng vỗ tay tán thưởng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh gần như lúng túng này.

Hai vị Thái phi biết đây là thanh âm nhắc nhở chuẩn bị nghi thức đón đế vương sắp đến, hai người hiện giờ là thái phi không có con cái, đương nhiên hết sức kính trọng đối với đế vương, cho nên lập tức đặt chén trà xuống, đứng lên lui về phía sau hai bước. Sông biển kia cớ sao mà trọng, Tiền tài dư dật của đời, của ta. Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

Động tác Cố Như Cửu đứng dậy chậm hơn so với hai vị Thái phi nửa nhịp, nàng đặt chén trà xuống, nhìn chàng trai mặc huyền bào đang đi về phía mình. Ở cấp trên không đè nén dưới, Vô vi huyền diệu khôn bì, Trí nhớ là người lính canh của tinh thần.

“Bệ hạ.” Hai vị Thái phi đồng loạt hành lễ. Lập nghi lễ, hình hài trói buộc, Nên nghi lễ là chi khinh bạc, Mập không phải là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người khác mà thôi.

Tấn Ưởng hoàn lại lễ vãn bối với các nàng, sau đó quay đầu nhìn Cố Như Cửu, “Mới vừa rồi ta đến chỗ mẫu hậu tìm nàng, mẫu hậu nói nàng đã đi về, không ngờ rằng còn tạt sang đây uống trà cùng hai vị Thái phi. “Cảnh xuân tươi đẹp thế này, nếu thiếp không đi xung quanh ngắm nghía một chút, chẳng phải phí hoài một mùa xuân.” Cố Như Cửu quay sang cười thật tươi với Tấn Ưởng, đôi lúm đồng tiền như ẩn như hiện trên má, Tấn Ưởng không kìm lòng được đưa tay vuốt ve, “Tiết trời đẹp như vậy, ta cùng nàng đi dạo xung quanh một chút.” Đầy vàng ngọc nhà nào bền bỉ, Quỉ thần thôi cũng buông tha chẳng phiền. Quá khứ rẻ tiền đừng làm phiền với tương lại đắt giá.

“Vậy thì hay quá.” Chẳng cần phải ngồi nhìn hai vị Thái phi lúng túng không biết nói gì, Cố Như Cửu càng thêm vui thích, điều quan trọng nhất chính là, hai vị Thái phi này nhìn như thật thà chất phác, thế nhưng, nào có ai lăn lộn trong cung nhiều năm như vậy rồi còn thành thật phúc hậu như thế nữa? Lòng trong veo, cố giữ đức nhân. Con đường phiêu lãng càng đi, Ngậm sâm cho nó bớt hâm.

Chờ Cố Như Cửu cùng Tấn Ương rời đi, tiên Thái phi bưng tách trà được pha bằng Trần trà (*) ở trên bàn lên uống một ngụm, mới chậm rãi mở miệng nói: “Hoàng hậu nương nương được giáo dưỡng rất tốt.” Ai làm đạo đức xác xơ, Tiếng với ta cái gì là quí? Tình online là tình nhiều thiên tai.

Trần trà là một loại trà của TQ; mình o am hiểu về trà nên đọc bài giới thiệu / loại trà này mà ván như vịt nghe sấm, o hiểu gì sất, chỉ biết nó là trà ủ lâu ngày). Chỉ riêng ta quạnh quẽ, trong suông. Đều từ nhỏ nhặt đem vo cho thành. Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn nằm ở đó

Đều nói cô nương Cố gia rất được các trưởng bối cưng chiều, thế nhưng hôm nay xem ra, vị hoàng hậu nương nương này tựa hồ chẳng giống như được nuông chiều thành hư. Trường tôn không biết, ra lòng tác yêu. Mà nào cay nghiệt nghênh ngông với người. Cuộc đời thật lắm tai ương cớ sao tôi lại dễ thương thế này!.

Ngược lại, vị cô nương Ngô gia kia mới đúng với danh xưng kiêu căng, lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành vi từ trước đến nay đều làm xằng làm bậy. Nếu hôm nay người uống ly Trần trà này là nàng ta, tuy rằng sẽ không tuông ra lời bất mãn, nhưng tuyệt đối sẽ không uống đến ngụm thứ hai. Ngày đêm làm chẳng kể công, Đạo Trời rạng chiếu quốc gia, Gấu chưa có mà gió đã về.

Thế nhưng vị hoàng hậu này có thể làm được điều đó mà mặt không đổi sắc, phảng phất như tách trả trong tay nàng không phải trần trà, mà là trả tinh tuyển tiến công. Đó đâu phải đạo thánh nhân. Cho nên quí nhất trần gian. Mập không phải là cái tội … Mà mập là để thể hiện sự vượt trội về thể xác hơn người khác mà thôi.

“Có thể được vị kia nhìn trúng cưới về làm hoàng hậu, chẳng nhẽ tài diễn kịch nhỏ nhoi ấy cũng không làm được sao?” Ngô Thái phi hất cằm về phía cung khang tuyền, “Chẳng phải, năm đó vị kia mang thân phận gái tái giá tiến cung, thế nhưng vẫn ngồi lên được chiếc ghế hoàng hậu, thủ đoạn bậc này làm sao hai ta có thể so sánh được.” Ít phô trương, (nhưng) rạng ngời, sáng quắc, Biết e cái khó, khó khăn chừa người. Không phải người đàn bà nào cũng đẹp và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.

Nghe ngô Thái phi nhắc tới năm đó, sắc mặt tiền Thái phi biến đối khó coi, một lát sau mới nói, “Người được bà ta xem trọng, đương nhiên thủ đoạn cũng chẳng kém, người chúng ta vất vả lắm mới được cài vào cung Càn Khôn chẳng những bị nhổ ra không còn một mảnh đó sao? Hơn nữa còn thừa dịp làm cho hoàng đế thêm mê mệt điên đảo. Mới không gặp có một lát, đã đích thân đi tìm, vị hoàng hậu này đơn giản chính là họa nước yêu phi.” Thánh nhân một dạ sắt son, Người lành rồi cũng ra như gian tà. editor: kaffesua

“Người chớ nói như vậy, người ta là phu thê trẻ, luyến tiếc xa nhau rất bình thường.” Tiền Thái phi cười cười, tiếng cười có chút sắc nhọn, nghe giống như trào phúng, “Chỉ là không biết phần ân ái này có thể kéo dài được bao lâu.” Người ham đắc thất, cả đời vẫn ham. Học nhiều càng lắm rườm rà, Miệng đời dù có ác ôn nhưng nhờ có nó ta khôn lên nhiều.

Là người thất bại trong cuộc đấu tranh chốn thâm cung, nhìn thấy tình cảm thâm hậu giữa đế vương cùng hoàng hậu đời kế, trong lòng các nàng đương nhiên chẳng có chút tư vị gì. Nghèo nàn, sống lối nghèo nàn ngại chi. Xem người, ta lấy mình làm la kinh. Cuộc đời thật lắm triền miên cớ sao cứ gặp lũ điên thế này!.

Nghĩ đến năm đó tiên đế đối đãi những nữ nhân hậu cung như các nàng thế nào, trong lòng các nàng liền trỗi lên lòng căm hận, sau đó lại bắt đầu chờ mong ngày Cố Như Cửu không còn được đế vương sủng ái. Đó đâu phải đạo thánh nhân. Vì không còn có chỗ nào tử vong. Yêu phải bíêt cương quyết. Nồng nàn và thống thiết.

Thứ các nàng chưa từng lấy được, sao lại nguyện ý để những nữ nhân khác đoạt được chứ. Bít bưng khéo léo, khỏi cần khóa then. Biết thời sẻn tiếng, sẻn lời, tôi đã copy truyện của thỏ

Đều là nữ nhân trong cái hậu cung này, đều là nữ nhân hầu hạ hoàng đế, cớ sao số phận lại khác xa nhau như vậy? Vượt thang thần thánh, lên bầu trời cao. Mà che sắc sảo, mà san tần phiền. Kim loại vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được vẹn toàn.

“Nhìn sắc mặt chàng không được tốt lắm.” Sau khi rời khỏi Ngự Hoa Viên, Cố Như Cứu mới nhỏ giọng nói với Tấn Ưởng, “Là bởi vì hai vị Thái phi kia sao?” Dễ sinh ra khó, vắn nhân thành dài. Phàm phu nệ đức phàm trần, Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

“Hai vị Thái phi kia. . .” Tấn Ưởng nhớ tới chuyện mấy ngày trước mình từng sai Bạch Hiền và Hà Minh kéo ra ngoài mấy kẻ tai mắt, khẽ nhíu mày nói, “Tâm tư của bọn họ rất phức tạp, nàng cần cẩn thận hơn.” Đem vạn vật ướm vào Đạo cả, Đều từ dễ dãi lần mò mãi ra. Một khi đã quyết thì đừng hỏi mẹ Bạch tuyết là ai.

“Các nàng chỉ là Thái phi thất thế, thiếp có bệ hạ là chỗ dựa rồi, cho dù có nhiều tâm tư hơn nữa, thiếp cũng có gì phải sợ chứ?” Cố Như Cửu cười đắc ý, “Nam nhân tôn quý nhất trên đời này hiện đang đứng ở ngay bên cạnh thiếp, các nàng lấy gì để so với thiếp?” Hễ là Đức cả không lời lặng thinh. Tuy mình rự rỡ sáng ngời, Tình yêu như bát cơm thiu. Không ăn thì đói mà ăn vào thì đau.

Nhìn nụ cười đắc ý của nàng khuấy động cõi lòng mình, Tấn Ưởng nắm lấy tay nàng cười nói, “Có thể che chở Cứu Cứu cả đời, ta rất vui mừng.” Người giàu sang, ta há bị quên! Bề trong tăm tối, ngu si ngỡ ngàng. tôi đã copy truyện của thỏ

Cố Như Cửu cười nói: “Có thể được bệ hạ che chở cả đời, thiếp cũng vui vẻ.” Kìa thiên hạ ung dung tự tại, Người phàm phu lao tác tây đông. Ăn không mất tiền thì mình cứ ăn tự nhiên.

Bạch Hiền đi theo phía sau hai người thầm nghĩ, thảo nào các thế hệ phu thê Cố gia đều hòa thuận, gia đình mỹ mãn, bí quyết nguyên lai ở chỗ này. Khéo nói năng tránh hết lỗi lầm. Không cần bóng bẩy lung linh bên ngoài. Béo không phải là một cái tội mà chỉ là sự vượt trội về thể xác.

Am hiểu dỗ ngọt, làm vui lòng người như vậy, có lẽ chính là ưu điểm nhất của bộ tộc Cố gia. Quá ỷ mình, danh lại không cao. Người đức cả vô vi khinh khoát, Tiền là giấy mà tại sao giấy không phải là tiền nhỉ?

“Còn nhớ hạnh hoa lâm chúng ta từng đi qua sao?” Tấn Ưởng quay đầu lại nhìn Cố Như Cửu, nhớ lại bản thân mình lúc đó, bởi vì sợ Cửu Cửu phát hiện tâm tư của mình, chỉ dám len lén ngắm nhìn nàng, giờ ngẫm lại chẳng khác nào một giấc mộng vừa trôi qua, đẹp đến mức ngay cả bản thân cũng không dám tin. Một chim ăn quả thỏa thuê, Giản phân rồi lại giản phân, Yêu là không được hối tiếc. Có lỗ tai phải như điếc.

Cố Như Cửu gật đầu. Xin đem thiên hạ hiến cho, Vô vi mà được thế gian, Chết trong thư giãn là cái chết thoả mãn.

“Hạnh hoa đã nở, Cửu Cứu có bằng lòng cùng ta đến ngắm hoa không?” Tấn Ưởng nắm thật chặt tay của Cố Như Cửu, trong mắt cả đều là ôn nhu. Vì đâu đã mỏi mòn nhớn nhác, Nước to chẳng cậy mình to, Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho bạn sức mạnh để tồn tại ngay khi bạn đang bị bỏ rơi.

“Đương nhiên là thiếp nguyện ý rồi.” Cố Như Cửu liếc nhìn bàn tay mình đang nằm gọn trong lòng bàn tay của Tấn Ướng, “Chỉ là có lang quân như ý ở bên, thiếp chỉ sợ bản thân không còn tâm tình ngắm hoa nữa.” Kẻ chẳng tin, người tin chẳng đủ, Im lìm chẳng dám khoe hay, Thu này vẫn giống thu xưa. Vẫn đi xe máy, vẫn thừa ghế sau.

Bạch Hiền cảm giác mình cần quỳ xuống cảm tạ hoàng hậu nương nương rồi, đây quả thực là lời bệ hạ muốn nói. Đổ chi đầy quá cỡ chứa chan? Áo quần óng ả nhung tơ, Tình yêu như bát cơm thiu. Không ăn thì đói mà ăn vào thì đau.

Tương đối đáng tiếc là, kế hoạch ngắm hoa của hai vợ chồng chỉ mới được phác thảo trong bản kế hoạch, đã bị Đại Lý tự khanh cầu kiến mà đành hủy bỏ. Mình sau, người trước chớ đừng kiêu căng. Mà nào cay nghiệt nghênh ngông với người. editor: kaffesua

Không muốn nhúng tay vào chuyện triều chính, Cố Như Cửu tùy tiện tìm cái cớ, trở về tử thần điện. Muốn cao cả, ngôi che nhân thế, Chết đi mà vẫn sống cùng nước non. Kim loại vì cứng mà hay gẫy, nước vì mềm mà được vẹn toàn.

Trước khi quay về nội thất, nàng liếc mắt nhìn Đại Lý tự khanh đang đứng ở trước cửa chính tử thần điện, sắc mặt đối phương hết sức khó coi, dường như vừa xảy ra một chuyện làm ông ta vô cùng bất mãn, vì vậy trong lòng nàng mơ hồ có dự cảm không tốt. Công thành phơi phới, tuyệt không bận lòng. Càng gần Đạo cả càng ra đơn thuần. Chết trong thư giãn là cái chết thoả mãn.

“Một gã hộ vệ trong đoàn sứ thần nước Manybo đùa giỡn cô nương gia giáo trong tửu lâu?” Tấn Ưởng nghe xong lời bẩm báo của Đại Lý tự khanh, cau mày nói, “Bọn họ đã đi tới địa giới Đại Phong ta, nên tuân thủ quy củ của Đại Phong. Trêu chọc cô nương gia giáo là phạm phải tội gì, cứ dựa theo luật nghiêm xử là được.” Cầm đầu phải ẩn sau lưng, Người mê, mê tự bao giờ ai hay ! Tán gái nhiều cũng là cái tội mà yêu quá vội lại là cái ngu.

“Vi thần cũng cho rằng như vậy, chỉ là sứ thần nước manybo nói tên hộ vệ kia là quý tộc trong nước bọn hắn, bọn họ nguyện ý để cho vị hộ vệ kia nạp cô nương gia giáo bị đùa bỡn đó về nước làm thiếp!” Đại Lý tự khanh cảm thấy mắc ói trước lời nói của bọn họ, thế nhưng làm thần tử, hắn vẫn phải đem đầu đuôi câu chuyện này kẻ rõ ràng. Dữ lành khác độ mấy tầm, Vì không còn có chỗ nào tử vong. Không phải người đàn bà nào cũng đẹp và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.

“Trêu ghẹo nữ từ vô tôi còn muốn đem người ta về nạp làm tiểu thiếp để không bị trách phạt, đây là đạo lý gì?” Sắc mặt Tấn Ưởng đã khó coi đến cực điểm.” Nếu tất cả đàn ông trên đời này đều tùy tiện trêu ghẹo bất cứ cô gái nào mà hắn nhìn thấy, rồi sau đó nạp người kia làm thiếp thị, thì thiên hạ còn có quy củ gì đáng để nói đến?” Cùng đất trời, muôn thủa trường sinh. Học nhiều càng lắm rườm rà, Hãy trung thực trong những việc nhỏ bởi sức mạnh của bạn nằm ở đó

“Người quay về nói với sứ thần nước manybo, nữ từ nước Đại Phong ta sẽ không bởi vì bị đùa giỡn rồi không thể gả cho bất cứ ai được nữa. Trẫm mặc kệ tên hộ vệ này có thân phận gì, dám tác loạn trên đất Đại Phong, thì phải chịu nghiêm phạt theo luật pháp Đại Phong.” Trước dân, dân vẫn nức lòng, Nương tay như nấu cá con mới là. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là… nó đang đi đâu đó.

“Nếu bọn họ không muốn.” Tấn Ưởng nói rành rọt từng chữ, “Thì cứ trục xuất bọn họ ra khỏi Đại Phong, sau này sứ thần nước manybo tuyệt đối không được phép đặt chân vào địa giới Đại Phong.”

 

5 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
2 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Hương Lưu

Hay quá, càng ngày càng thấy CNC thông minh khéo léo nha. 🙂

Kiều Oanh Đoàn

Hoàng thượng ngầu quá trờiiii😍😍

bạn ơi, đừng copy mà
%d bloggers like this: